23/5/08

Kế hoạch cuối tuần


Như trước đây mình đã nói, ngày cuối tuần của mình rất nhàm chán, hầu như chẳng làm gì. Từ ngày có cable TV thì lại càng lười ra ngoài hơn, chỉ nằm ở nhà xem phim. Nhưng tuần này mình đã có một kế hoạch, mình sẽ đi xem phim ở rạp. Nhà trọ của mình ở gần rạp Hoà Bình nên mình cũng hay ra đó xem.

Thực ra từ thứ Bảy tuần trước mình đã định đi xem phim Iron Man. Mình thấy phim này quảng cáo dữ quá nên muốn đi xem thử thế nào. Tuần trước mình dự định sau khi đi ăn tiệc về sẽ ra xem luôn xuất phim 5:20 chiều như mọi khi. Từ ngoài đường Nguyễn Văn Linh chạy về nhà đã gần 5 giờ liền vội vàng ghé qua rạp thì mới hay lịch chiếu đã thay đổi, suất 4:30 đã bắt đầu gần nửa tiếng rồi. Thế nên đành đi về nhà và đợi xem xuất 7:00 giờ. Mình cũng chẳng thèm đặt trước vé vì cái rạp đó rộng thênh thang, không bao giờ đầy khán giả. Về đến nhà vội vàng tắm rửa và ăn uống rồi sau đó lội bộ qua rạp phim. Đi bộ lúc này có nhiều cái tiện vì đường qua rạp kẹt xe kinh khủng ở chỗ ngã tư 3/2 và Lê Hồng Phong; trời lại mưa lâm râm mà ở đó lại gởi xe ngoài trời nên thôi đành dầm mưa đi chứ không nỡ để xe bị ướt. Mình đi qua đó mà cứ như chạy để tránh mưa, đến chỗ ngã tư phải hết sức chen lấn mới qua đường đượt. Đến được rạp mừng rỡ vô cùng bèn móc bóp lấy tiền, tung tăng chạy đến phòng vé để mua dù rằng giá vé cuối tuần cao hơn ngày thường. Nhưng vừa bước tới quầy vé đã thấy ngay một tấm giấy to tướng: HẾT VÉ. Thật không thể tưởng tượng nỗi! Ai có ngờ đã có một công ty quái quỹ nào đó đã thuê nhà hát để làm chương trình ca nhạc, xem phim phải sang rạp nhỏ và cái rạp này chắc chắn không đủ chỗ vì cơn sốt xem bộ phim bom tấn này đang lên cao. Mình đành thất thểu ra về, người ướt mem vì mưa và mồ hôi.

Vì tuần trước bị hớ như thế nên tuần này mình quyết tâm phải xem cho được bộ phim này. Ngày mai mình sẽ xem suất buổi sáng, chắc chắn sẽ không bị thiếu vé. Sáng nay đi ngang rạp thấy nó treo tấm bảng quảng cáo một bộ phim khác sắp chiếu Narnia - Prince Caspian. Lại thêm một bộ phim nằm trong danh sách phải xem của mình. Còn có phim Speed Racer cũng đang chuẩn bị chiếu nhưng có lẽ mình sẽ không xem phim này dù mình rất thích phim của hãng Warner Bros nhưng thấy mặt anh chàng Rain thì mình có cảm giác có gì hơi sến (có thành kiến từ những bộ phim Hàn anh ta đóng). À các bạn đừng nghĩ mình chỉ biết lo xem phim không chịu học hành gì nhé. Xem phim cũng là cách học tiếng Anh có hiệu quả lắm đó. Các bạn có thể cho mình đang tìm cách biện bạch. Sao cũng được, không bổ bề dày cũng bổ bề ngang mà, miễn là mình cảm thấy thoải mái với ngày cuối tuần.

22/5/08

Những buổi tiệc


Từ cuối tuần trước đến nay mình đi ăn uống quá trời luôn.Bắt đầu là từ thứ Sáu tuần trước, mình mời một số anh chị em trong công ty đi ăn lẩu dê. Thực ra mình cũng không sành các địa chỉ ăn nhậu ở Saigon nên mới tìm chỗ nào ở gần công ty cho dễ đi. Chỗ này lúc trước mình và mấy đứa bạn đã đến ăn một lần, thấy cũng được. Rủ mọii người 6 giờ chiều, mình cũng đinh ninh chắc 6 giờ rưỡi mới đi nhưng không ngời mới 5 giờ mấy đã có người gọi điện réo. Vậy là vội vàng tắt hết máy móc và chạy ra lấy xe. 

Hôm đó trời mưa lâm râm nhưng cũng không sao vì chạy xe chút xíu là tới nơi. Leo lên lầu một ngồi ăn cũng thật rộng rãi và thoáng mát. Mình gọi điện nhắc mấy nguời đến trễ để chỉ đường. Có anh dẫn theo bà xã nữa làm cho buổi tiệc thêm đông dzui. Khi ảnh gọi điện hỏi mình quán ở đâu, mình tưởng ổng hổng biết đường đến nhưng nào ngờ ổng còn rành hơn mình, biết rõ quán đó có 2 khu nằm đối diện nhau; anh ta gọi để hỏi xem mình đi quán bên trái hay bên phải. Thì ra đó chính là quán ruột của hai vợ chồng. Rất may là mình đã chọn chọn quán bên phải mà theo hai vợ chồng thì nơi đó nấu nước lẩu ngon hơn. Ngồi ăn uống và nói chuyện một hồi mới biết có anh kia sắp đi on-site ở Ireland. Vậy là mọi người tìm cách gài độ một buổi tiệc chia tay. Anh ta buộc phải đồng ý nhưng ngày đi cũng gần kề nên tính tới tính lui mọi người quyết định đi luôn ngày thứ Bảy, tức là ngay hôm sau. Và địa điểm chính là căn hộ cao cấp của vợ chồng anh kia, người mình vừa đề cặp ở trên. Trước khi về mọi người sôi nổi dự tính những món ăn cho ngày mai. 

Sáng hôm sau, mọi người hẹn 9 giờ ruỡi sẽ có mặt. Mình ghé qua chở chủ xị đến đó luôn. Đuờng đi ra đó cũng hơi xa nhưng cũng rất thích vì đi trên đại lộ Nguyễn Văn Linh đường rất rộng, chạy xe thoải mái luôn. Với lại ngoài đó không khí trong lành và có chút hương vị của vùng sâu vùng xa. Căn hộ nằm tận ở lầu 10, khá sang trọng và tiện nghi. Người ta nói ở những chỗ này càng lên cao giá nhà càng mắt vì quan trọng là cái view. 

Khi mình đến thì chủ nhà đã đi chợ xong để mua đồ chuẩn bị sẵn. Mấy người kia hè nhau vào phụ bếp. Còn mình hổng biết làm gì hết đành ngồi chơi. Mà không, mình ngồi hát karaoke. Ở đây trang bị dàn karaoke khá hiện đại, mình lại hát hay nên bà chủ nhà rất sốt sắn mở lên cho mình hát. Vậy là mình ngồi hát từ 10 giờ đến 12 giờ khi mà các món ăn đã sẵn sàng để ăn. Hôm đó ăn uống phủ phê luôn, có gỏi gà, rồi bánh tráng cuốn thịt và cá điêu hồng chiên, và cháo gà, ngoài ra còn có các món tráng mệng mận, măng cụt, rau câu. 

Phài nói là hôm đó ăn no căng bụng luôn và ca hát thật thoả thích. Nói chung là rất dzui và mệt nữa!!! Hôm nay mình cũng vừa đi ăn cùng mấy anh em trong nhóm mới nhưng thôi không kể ra vì viết cũng hơi dài rồi. Nói chung buổi nào cũng căng bụng và thoả thê!

15/5/08

Vớ vẩn trên mạng

Trong những ai đã từng dùng một chương trình chat chắc ít nhất cũng một vài lần nhận được những tin nhắn mà lời văn vô cùng thống thiết, chẳng hạn như có một bạn nào đó nhà nghèo, chăm chỉ học hành đang gặp một tai nạn hay một bệnh hiểm nghèo cần tiền giúp đỡ. Lời nhắn luôn luôn kèm theo lời nhắc nhở hãy tiếp tục gởi tin này cho tất cả bạn bè trong friend list vì mỗi tin nhắn bạn gửi đi sẽ nhận đuợc vài trăm đồng từ Yahoo.


Có thể nói những tin nhắn kiểu này thuộc loại vớ vẩn nhất trên mạng, thậm chí còn độc ác. Thử nói về sự vớ vẫn trước. Có bao giờ bạn đọc được trên các trang của Yahoo mà thấy nhắc đến vấn đề này hay chưa? Giả sử Yahoo có thực hiện việc tặng tiền từ thiện theo kiểu này thì chắc chắn công ty Yahoo sẽ được báo chí ca ngợi về tấm lòng của họ, ít nhất là báo chí Việt Nam, nơi những tin nhắn này đang hoành hành. Thêm nữa nếu chú ý một chút ta sẽ thấy trên các chương trình truyền hình mỗi khi có kêu gọi đóng góp từ thiện, thường là dùng cách nhắn tin bằng điện thoại hoặc gọi điện đến tống đài. Hãy chú ý kỹ là tổng đài chứ không phải gởi đến những bạn bè, vì chẳng cần gì phải spam những người khác cả. Bạn nhắn tin bằng di động thì bị trừ tiền, còn xài Yahoo thì chẳng tốn đồng nào, vậy Yahoo có được lợi gì từ việc bạn gởi tin đi khắp nơi, ngay cả với việc giúp quảng cáo vì tin nhắn của Yahoo không có kèm theo quảng cáo; đồng thời việc này cũng chẳng giúp tăng số người dùng dịch vụ của Yahoo vì tin nhắn chỉ gởi cho những người đã dùng Yahoo Messenger rồi. Tóm lại Yahoo chẳng kiếm đâu ra tiền từ việc spam này để tặng cho những hoàn cảnh bất hạnh.


Đến đây chúng ta lại tự hỏi vậy tại sao người ta lại cất công ngồi viết ra những dòng đẫm nước mắt thế này và luôn khẩn thiết yêu cầu gởi đi khắp nơi. Không gì ngoài mục đích bêu xấu người khác. Sự độc ác là ở chỗ đó. Thực ra đến lúc này tôi chưa tìm ra đuợc một lý do nào khác thuyết phục hơn để có thể hiểu một cách có thiện cảm với hành động này. Lúc nào cũng vậy, tên và địa chỉ của nạn nhân cũng ghi ra rất chi tiết. Thêm vào đó nạn nhân bị gán cho tất cả những thứ tồi tệ nhất trên đời, nào là đủ loại bệnh ung thư, những tai nạn thương tâm đến với người đó hoặc gia đình họ. Quả là một sự nguyền rủa hoàn hảo dành cho kẻ thù. Và những ai nhận được những tin nhắn đó, vì cả tin nên đã vô tình bị biến thành kẻ ngốc, gián tiếp giúp lan truyền những lời lẽ xấu xa đó đi khi khắp nơi theo cấp số nhân như lan truyền dịch bệnh.


Với tôi bây giờ mỗi lần nhận được những tin nhắn như thế là lập tức xoá ngay. Tôi không trách những bạn đã gởi cho tôi vì tôi biết các bạn cũng chỉ foward lai từ người khác. Chúng ta thường nghĩ đơn giản rằng chỉ là một hành động forward thôi mà giúp ích đuợc người khác thì tại sao lại không làm. Nhưng tiếc thay lòng tốt đã bị lợi dụng cho mục đích xấu và thật là khó chịu biết bao khi nghĩ đến việc mình bị người khác biết thành đồ ngốc. Thế thì tại sao ta lại không biến thành một terminator của những thứ vô cùng vớ vẩn như thế?

14/5/08

Sang mùa


Vậy là mùa mưa đã đến, cũng là lúc mùa hè về. Mùa hè gợi lên những hình ảnh về những cái nắng mãnh liệt nhưng vô cùng rực rỡ, cây xanh bừng lên sức sống, những cành hoa phượng đỏ rực khoe sắc thắm. Trời đất thì tràn đầy sức sống như thế thì tại sao lòng ta lại không vui lên, ít ra là cũng có gì đó thay đổi cho mới mẻ hơn.

Thời gian qua có nhiều bạn nói blog mình có vẻ gì đó rất buồn và hỏi thăm mình có chuyện gì không. Mình cũng không biết trả lời sao bởi lẽ mình cũng không hiểu vì sao lại có cảm giác buồn như thế, theo kiểu "Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn", chắc là "buồn buồn như con chuồn chuồn"! Hôm nay tự nhiên mình nghĩ mình nên có chiếc áo mới cho blog, và viết blog theo một xì-tai khác, theo chều hướng bớt uỷ mị, giảm cảm xúc. Truớc đây rất nhiều bạn nhận xét các bài viết của mình rất giàu cảm xúc. Mình thấy vui về lời khen tặng đó nhưng nghĩ lại nếu đọc xong một bài viết của mình mà ai cũng cảm thấy buồn buồn thì cũng không hay lắm. Nhưng mình cũng không thể viết như các bạn tuổi teen theo kiểu "nhí nhảnh như con cá cảnh" được bởi mình cũng hơi hơi già già rồi.

Trong seri Hannah Montana, có một bài hát mà lời có câu mình rất thích: "Life's what you make it so let make it rock". Buồn hay vui trong cuộc sống là do mình tạo ra thôi. Nếu mình làm cho cuộc sống mình vui thì nó sẽ vui thôi. Ranh giới giữa buồn và vui cũng khá mong manh, có thể thoáng vui đó rồi lại thấy buồn nên những phút nào vui đuợc thì hãy vui và hãy cố giữ nó càng lâu càng tốt. Giờ mùa mưa đã đến, sẽ có cảnh nhà dột, đường ngập, người ướt nhưng mình cũng vui vì thời tiết mát mẻ, có tiếng mưa giúp mình ngủ ngon, có những buổi chiều cuối tuần ngồi trong nhà trùm mền nằm xem TV. Sang mùa, sang mùa rồi pà kon ui!

2/5/08

Bình yên


Mỗi người ai cũng có cho riêng mình những giấc mơ và mong ước. Có người dành trọn mọi tâm huyết và sức lực để theo đuổi những ước mơ đó nhưng cũng có người không tìm ra nỗi động lực để biến giấc mơ thành sự thật.

Cuộc sống trở nên thật tẻ nhạt và buồn chán, mãi đắm chìm trong những đám mây mờ và bóng tối:

I've living with the shadow overhead, (Tôi đã sống với cái bóng trên đầu)
I've sleeping with a cloud above my bed (Tôi đã ngủ với áng mây trên giường)
Thật khó mà mô tả sự túng quẫn, cô đơn và lạc lõng mà mỗi ngày phải đối diện:

I've lonely for so long, (Tôi đã cô đơn quá lâu rồi)
Trapped in the past I just can't seem to move on
(Bị kẹt trong quá khứ mà tôi như không thể đi tiếp)


Nhiều khi quá khứ hào nhoáng lại trở thành cái lồng nhốt vô cùng vững chắc khiến con người ta không thể thoát ra được. Ngày xưa đã hay đã tốt thế rồi thì bây giờ cũng phải hay như vậy và cũng phải tốt theo kiểu đó. Nhưng cuối cùng chỉ còn lại nỗi cô đơn thường trực mãi mãi.

Và rồi bao mơ ước đành xếp lại, với hy vọng một ngày nào đó ngọn lửa nhiệt huyết sẽ lại bùng cháy để làm sống lại những hoài bảo ngày xưa:

I've hiding all my hopes and dreams away (Tôi đã cất những hy vọng và giấc mơ)
Just in case I ever need them again someday (Phòng khi có ngày tôi lại cần chúng)

Có lẽ một sự bình yên trong tâm hồn là cần thiết, một sự khuây khoả, không áp lực và thanh thản sẽ giúp xua tan phiền muộn:

I've setting aside time (Tôi đã để dành thời gian)
To clear a little spaces in the corners of my mind
(Để dọn ít khoảng trống trong góc tâm hồn tôi)

Nhà ông Năm Kiến Vàng - Vĩnh Long

 Hôm nay đưa ba đi bó thuốc ở nhà ông Năm Kiến Vàng ở Vĩnh Long. Xuất phát lúc 5h30 đến 7h30 thì đến nơi. Đến TP Vĩnh Long chạy lòng vòng mộ...