22/6/07

Dường như ta chẳng

Heart And Key Glitters
Cuộc sống với nhiều điều bất ngờ luôn khiến người ta trải qua đủ những cảm giác vui, buồn, hạnh phúc, đau khổ, yêu đời, chán nản. Trải qua một sự kiện, ta mới vỡ lẽ ra nhiều điều. Như một con ếch vừa chui ra khỏi đáy giếng mới chợt nhận thấy bấy lâu mình quả thật ngây thơ, không biết trời cao đất rộng là gì. Nhiều lúc tự soi rọi lại chính mình mới thấy bây lâu mình quá mơ mộng và ảo tường, bản thân mình vẫn chưa thật sự toàn tâm toàn lực với một mục tiêu nào cả. Kết quả là ta chẳng có gì.

Hôm rồi tôi được nghe kể chuyện về người ấy, nghe rất nhiều chuyện, chuyện học, chuyện làm, chuyện ăn ở, chuyện vui chơi, và cả chuyện tình cảm. Hoá ra bấy lâu nay mình thật vô tư, có nhiều sự kiện rõ ràng theo kiểu "ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu"; và chính mình lại là cái người cuối cùng khờ khạo đó. Thực ra bản thân mình từ lâu đã nhận ra sự khác nhau giữa hai khoảng trời, một bên là cánh chim luôn khao khát những chân trời rộng mở, còn một bên là chú cá an phận bên cái ao nhà. Cánh chim luôn muốn vuơn cao và bay xa, mong ước sẽ được sánh cùng những cánh đai bàng dũng mãnh để che chở và tiếp thêm sức mạnh để thoả niềm khát khao chinh phục những vùng trời cao rộng. Còn chú cá nhỏ vẫn ngày ngày quanh đi quẩn lại một nơi, làm bạn cùng tôm tép và rong rêu.

Đã chẳng nhìn cùng một hướng thì ắt khó đi chung một đường nhưng chuyện tình cảm của người ấy đã làm tôi suy nghĩ thật nhiều. Bạn đã dám hết mình vì nó, dám bỏ mọi thứ để đến với nó. Tôi thôi không mơ mộng nữa, giờ mình đã nhận ra mình đang ờ đâu. Có lẽ không có gì là vui nhưng cũng không quá bi quan vì mình đã hiểu thêm nhiều điều từ cuộc sống sinh động, biết đuợc những điều hiện hữu ngoài đời thật mà bấy lâu mình chỉ thấy qua phim ảnh. Trên những chặng đường rong ruổi biết đâu một ngày nào đó cánh chim với nhiều khát khao cùng cánh đại bàng mạnh mẽ sẽ ghé ngang ao nhà để kể lại cho chú cá nhỏ nghe những câu chuyện thú vị mà họ đã gặp sau bao ngày bên nhau. Điều đó cũng là một một hạnh phúc cho tất cả bởi họ luôn là những nguời bạn tốt của nhau.


image hosting for myspace hosted images
Purple & Green Glitter Wildflowers Glitters

21/5/07

Xe mới

Vậy là cuối cùng tôi cũng có được một chiếc xe honda mới. Ba mẹ đã mua cho tôi vào dịp tôi về quê nghỉ lễ 30/4. Trước khi về quê tôi đã đồng ý mua loại xe mẹ chọn nhưng khi về nhà rồi trong lúc nói chuyện với mẹ tôi vô tình nói ra là mình không thích xe đó mà thích loại xe khác. Xe này thì đắt tiền hơn một chút nhưng mẹ vẫn đồng ý vì theo mẹ mua xe để chạy lâu dài thì nên mua loại mình thích nếu không sau này mình sẽ mãi tiếc rằng tại sao lúc trước mình không ráng bỏ thêm chút tiền hoặc ráng đợi thêm một thời gian nữa để mua được cái mình thích.

Xe mua xong nhưng phải đợi làm giấy tờ và bảng số. Sau gần mười ngày mọi thứ mới hoàn tất. Cuối tuần rồi tôi về quê để chạy xe lên. Việc đi lại từ nhà và thành phố bằng xe honda là việc mẹ tôi tuyệt đối cấm từ trước đến nay. Nhưng lần này mẹ đã cho phép tôi làm việc đó cùng với việc sẽ đi cùng với ba. Tôi xin nghỉ làm chiều thứ Sáu và đón xe về quê. Sadec nằm ờ trung tâm của châu thổ Sông Cửu Long nên đuờng đi từ Saigon về tuy không quá xa nhưng cũng đủ khiến người ta thấm mệt. Thông thường tôi đi xe khách cũng mất ba tiếng rưỡi đồng hồ nên tôi uớc tính nếu đi bằng xe honda chắc cũng tốn hơn bốn tiếng.

Có một điều thú vị là ngày tôi mang xe lên thành phố đúng vào ngày bầu cử nên khi thấy tôi về nhiều người bà con cứ tưởng tôi về là để "đi bầu". Trước khi về mẹ đã dặn dò tôi thật kỹ là nhớ mang nón bảo hiểm và kiếng mát về để dùng khi chạy xe lên. Nói đến hai món đó thì thật là buồn cười. Tôi đã mang chúng lên thành phố cả năm rồi mà chưa dùng đến lần nào bởi chiếc xe cub quá chậm chạp nên thường không được dùng để đi xa cho nên những món đồ bảo hộ đó cũng không có cơ hội được dùng tới. Và giờ đây tôi sẽ có dịp được dùng cái kiếng mát này, một món của một người ở Mỹ gởi tặng gia đình tôi như sự tri ân vì đã giúp người thân của người ấy nghe nhờ điện thoại.

Tôi chỉ có buổi tối Thứ Sáu và ngày Thứ Bảy để được sống trong không khí đầm ấm gia đỉnh, để thưởng thức những món ăn của mẹ. Tôi phải đi vào sáng sớm Chủ Nhật để còn kịp thời gian ba quay về vào buổi chiều. 5 giờ sáng ba đánh thức tôi dậy. Tôi đã chuẩn bị sẵn mọi thứ từ tối đêm qua. Mẹ nhắc nhờ tôi kiểm tra lại mọi giấy tờ cần thiết và những thứ cần đem theo. Mẹ dặn tôi khi nào nghỉ chân dọc đường thì gọi điện về báo cho mẹ biết. Tôi chào mẹ và cùng ba lên đường. Tôi chạy chiếc xe mới còn ba sẽ đi chiếc cũ đến nhà nội trước rồi ba sẽ gởi xe cũ ở đó và cùng tôi đi xe mới lên thành phố.

Ba và tôi ghé nhà nội để thắp nhang cho ông bà nội. Đây là thói quen của ba mỗi lần ghé đây và cũng là thói quen của tôi mỗi lần từ thành phố về và trước khi lên lại thành phố. Cô Bảy đãi ba tôi và tôi món cơm tấm cô bán. Cô Hai thì đem nước mía ra, cô Tư thì múc nước súp ăn kèm với cơm tấm, cô Ba thì cho tôi địa chỉ xe tải ở thành phố để mai mốt tôi gởi xe cũ về. Cô Hai còn gởi kèm cho tôi mấy trái lê, cam, ổi và một bịt nước mía để uống dọc đường. Ba và tôi khởi hành lúc 6 giờ 30. Trước khi đi tôi ghé tiệm bánh bên đường để mua ba cây bánh pía để làm quà cho em gái tôi và các đồng nghiệp ở công ty.

Vậy là cuộc hành trình chính thức bắt đầu. Ba chở tôi trước. Tôi và ba đều đội nón bảo hiểm và đeo kiếng. Tôi còn chuẩn bị cả khẩu trang; mẹ cũng chuẩn bị cho ba một cái nhưng chỉ có tôi đeo khẩu trang còn ba thì không vì từ trước đến giờ ba không quen với việc này. Từ Sadec muốn lên Saigon đầu tiên phải vượt qua đoạn đường "trường kỳ thi công" Sadec-Mỹ Thuận với đầy những ổ gà ổ voi, đất đá lổm chổm, những cây cầu làm dỡ dang bên cạnh những đống cát cao như núi. Những lần đi và về trước đây tôi chỉ đi xe khách nên chỉ biết cảm giác bồng bềnh và thấy mịt mù bụi như sương mù. Giờ đây đi bằng xe honda mới thấm thía hết nỗi gian nan. Ba phải hết sức khéo léo để vượt qua những đoạn đường mà chỉ có một nửa được trải nhựa khiến những dòng xe từ cả hai chiều lúc thì tranh giành lúc thì nhường nhịn nhau đi trên phân nửa đuờng tốt đó.


Khoảng nửa tiếng đồng hồ thì chúng tôi tới được cầu Mỹ Thuận. Đi bằng xe honda lên cầu mới thấy cây cầu thật hùng vĩ. Từ dốc cầu ba trả số xe và xiết tay ga để lên cầu. Dốc cầu khá cao và dài nên phải chạy khoảng hai phút mới lên hết dốc để đến đỉnh cầu. Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được tiếng gió sông Tiền thổi lồng lộng bên tai và nhìn toàn cảnh chiếc cầu và cả một vùng sông nước, vuờn tược xung quanh. Tôi chợt thầm nghĩ nếu như nhà mình ở gần đây thì có lẽ mình sẽ thường xuyên đi bộ lên cầu để hít thở không khí trong lành, ngắm nhìn dòng Mekong trầm mặc, để gió sông lồng lộng xua tan những phiền muộn hay đơn giản để thực hiện một bài thể dục.

Qua khỏi cầu là chúng tôi bắt đầu đi vào huyện Cái Bè của tỉnh Tiền Giang. Từ khi đến gần cầu ở bên bờ Vĩnh Long thì đường đi rất tốt. Và từ đây đoạn đường cũng đông xe hơn vì ngoài các xe đi đường Sadec (Sadec, Long Xuyên, Châu Đốc, Rạch Giá) có thêm các xe đi đuờng Vĩnh Long (Cần Thơ, Trà Vinh, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau) cùng đổ vào. Hầu như cả đoạn Quốc lộ 1A đi qua tỉnh Tiền Giang đều được tỉnh này xây con lương ở giữa đường. Điều này cũng hợp lý vì đường từ Saigon về Mỹ Thuận đã có đến hai phần ba đi qua Tiền Giang và đây cũng là đoạn đường hay xảy ra tai nạn.

Ba vẫn tiếp tục chở tôi. Đường đi tốt nên ba tăng tốc sao cho đủ nhanh để có thể đến nơi sớm nhưng vẫn bảo đảm tốc độ an toàn. Đi được một đoạn thì chúng tôi đến An Hữu một thị trấn khá đông đúc của Cái Bè. Tại đây có một ngã rẽ để đi về Cao Lãnh và các huyện ở Bắc Sông Tiền của tỉnh Đồng Tháp. Ngã ba An Hữu này đặc biệt quan trọng với nhiều người dân Đồng Tháp vì trước đây để đi đến Cao Lãnh và các huyện Bắc Sông Tiền, người ta phải theo Quốc lộ 1A đến Bắc Mỹ Thuận, lên phà qua bờ Nam của Sông Tiền để đến Sadec rồi từ Sadec lại đi đến Bắc Cao Lãnh, lên phà để quay về bờ Bắc.

Bây giờ thì đã khác, đã có đường từ An Hữu về Cao Lãnh; hồi đầu năm nay thị xã Cao Lãnh cũng đã trở thành thành phố của tỉnh Đồng Tháp.Tôi vẫn hay tự hỏi giờ đây người ta đã xây dựng thành công một tỉnh Đồng Tháp mới với trung tâm là vùng đất giàu truyền thống cách mạng Cao Lãnh thì tại sao vẫn chưa chịu để Sadec và các huyện phía Nam tách ra thành một tỉnh riêng. Sadec tuy không giàu truyền thống cách mạng nhưng là một đô thị lâu đời và giàu truyền thống văn hoá, tại sao người Sadec không có cơ hội hưởng các quyền lợi về đầu tư cơ sở hạ tầng, kinh tế, văn hoá, dịch vụ hiện đại như các đô thị khác? Tôi chắc chắn rằng nếu có tỉnh Sadec thì đoạn đường Mỹ Thuận-Sadec dài không đến 15 cây số sẽ không ì ạch thi công hơn ba năm trời mà vẫn chẳng ra gì như hiện nay.

Qua khỏi An Hữu được một đoạn thì ba dừng xe lại bên đuờng để nghỉ. Ba tôi bị đau lưng nên không ngồi lâu được. Ba và tôi xuống xe để đi lại cho thư giản. Khoảng mười phút sau thì chúng tôi lại tiếp tục lên đường. Lúc này tôi thay ba chạy xe. Lần đầu tiên chạy trên quốc lộ đông đúc này tôi cũng hơi hồi hộp nhưng có ba ngồi phía sau tôi cảm thấy yên tâm hơn; ba sẽ truyền đạt những kỹ thuật chạy xe đuờng trường cho tôi. Khi chạy tôi thỉnh thoảng lại nhìn vào kính chiếu hậu để xem có xe lớn đến từ phía sau không hoặc nhìn vào kim xăng xem có còn đủ xăng không. Giờ này đuờng không nhiều xe lắm nhưng tôi cũng như ba chạy cũng không quá 55 km/h. Ba và tôi đều không quen tốc độ nhanh nên cho dù ở đoạn đường vắng hoe đi nữa cũng không chạy nhanh hơn đuợc.

Đi được khoảng hai cây số thì tôi ghé vào một cây xăng ven đường để tiếp nhiên liệu cho chiếc xe và để ba xuống đi tới lui thư giãn và rửa mặt. Bịch nước mía cô Hai cho mang theo đã bị bể do đường dằn sốc. Tôi mua một chai trà xanh mang theo uống dọc đường. Dừng lại ở đây chỉ khoảng năm phút, chúng tôi lại tiếp tục đoạn đường còn khá xa. Bây giờ nắng cũng đã lên cao. Tôi mặc áo thun ngắn tay nên bắt đầu có cảm giác hơi nóng ở hai cánh tay. Trước khi đi tôi đã chuẩn bị một áo sơ mi tay dài với mục đích sẽ mặc nếu có gió lạnh khi chạy xe. Giờ thấy không lạnh gì cả nên cũng lười lấy áo ra mặc. Sau này mới thấy hối tiếc vì việc làm đó vì sau năm giờ phơi tay dưới cái nắng gay gắt, hai cánh tay tôi từ chỏ tay trở xuống gần như bị phỏng và bị lột da một tuần sau đó.

Đi đường ở miền Tây Nam Bộ có một nét rất đặc trưng là phải qua rất nhiều cầu và gần như cạnh bên cầu luôn có chợ. Tôi ngại nhất là khi đi qua các khu vực này vì chạy xe qua cầu đã khó mà lại còn gặp phải chợ đông đúc người. Có một mối nguy hiểm tiềm tàng khác mà khi đi xe honda tôi mới phát hiện ra. Đó là các xe tải quay đầu giữa đường. Phải thật khéo léo để tránh chúng vì chúng choáng cả đường, nếu mình cố lách qua trái để vượt thì dễ bị nguy hiểm từ xe phía sau đang chờ đến, còn nếu chần chờ dừng lại thì có nguy cơ bị đuôi của chúng quẹt phải. Rất may là đã có ba ngồi phía sau nhắc nhở tôi xử lý những tình huống này. Thực ra đi trên đường không phải chỉ mình cẩn thận là đủ vì nếu các tay tài xế ô tô cứ phóng nhanh vượt ẩu thì tai nạn vẫn có thể xảy ra. Đó là lý do chính mà bấy lâu nay mẹ không cho tôi đi xe honda lên Saigon ngay cả khi có bạn đề nghị cho quá giang.

Tôi chạy qua hết địa phận Cái Bè và tiếp tục đi vào Cai Lậy. Tỉnh Tiền Giang có ba huyện nằm trên tuyến quốc lộ này là Cái Bè, Cai Lậy và Châu Thành. Trong số đó thì đoạn đi qua Cai Lậy là dài nhất. Từ Saigon về nếu đi hết Cai Lậy coi như sắp đến nhà, còn từ Sadec lên nếu qua khỏi Cai Lậy sẽ đến được Trung Lương và cũng có nghĩa là đã đi được nửa đoạn đường. Tôi dự định sẽ tìm một quán ven đường để vào nghỉ ngơi khi đến Trung Lương. Nhưng khi đi sắp hết Cai Lậy khi tôi cảm thấy rất mệt, vừa mỏi tay lại vừa ê mông nên không thể ráng thêm được nữa. Tôi chạy chậm lại và ghé vào một quán nhỏ bên đuờng để nghỉ. Quán trông rất mát mẻ nhờ phía trước có những cây trứng cá với tán xoè rộng. Quán vừa có ghế bố vừa có võng để có thể ăn uống và nghỉ ngơi. Ba và tôi chọn hai chíếc võng kế bên nhau để nằm, mắt hướng về phía con đường quốc lộ, vừa uống cà phê vừa nói chuyện giải khuây.

Tôi lấy điện thoại ra định gọi về nhà cho mẹ hay nhưng ở đây điện thoại của tôi không có sóng. Tôi cũng không bất ngờ vì điều này bởi tôi dùng S-Fone, một mạng điện thoại khá khiêm tốn so với các mạng khác. Tôi nhắm mắt cố tìm một giấc ngủ ngắn ngủi nhưng cũng khó mà ngủ được vì ngoài đường xe chạy vù vù và tôi thì cũng không yên tâm để ngủ. Tôi vẫn cứ nhắm mắt và vẫn vừa nói chuyện với ba. Tôi chỉ uống vài hớp cà phê, phần còn lại nhờ ba uống hết. Tôi không dám uống nhiều bởi cà phê pha rất đậm, nếu uống nhiều chắc chắn chút nữa tôi sẽ không thể lái xe được. Ở công ty tôi đã từng hai lần uống cà phê đậm như thế này và hậu quả là tôi đã không thể tập trung làm việc được vì cái cảm giác bần thần và chóng mặt mà nó mang lại.

Sau khoảng nửa giờ nghỉ chân tại quán võng thì chúng tôi lại tiếp tục lên đường. Bây giờ ba lại chạy xe thay tôi. Lúc này nắng đã trở nên gay gắt hơn nhiều. Trước khi đi thì cứ sợ trời sẽ đổ mưa dọc đường, nếu như vậy chuyến đi sẽ vô cùng khổ sở. Có lẽ như ông trời đã thấu hiểu được sự lo lắng của tôi nên đã khiến cho ngày hôm nay nắng thật tốt thậm chí quá tốt đến nỗi khiến tôi cảm thấy nóng rát cả hai tay. Ba chạy chẳng mấy chốc thì đến ngã ba Trung Lương. Đến đây thì lại có thêm các xe từ Mỹ Tho và Bến Tre hoà vào dòng xe đông đúc để lên Saigon. Rồi chúng tôi cũng qua khỏi Tiền Giang, tỉnh Long An hiện ra khiến tôi cảm thấy phấn chấn hơn khi nghĩ đến việc mình sắp đến nơi. Long An là tỉnh thuộc vùng kinh tế trọng điểm phía Nam. Đi ngang qua đây mọi người thường thấy các nhà máy, các cơ sở công nghiệp, những hình ảnh vốn rất ít thấy ở các tỉnh miền Tây Nam Bộ.

Khi đến bến Bến Lức ba dừng lại nghỉ một lần nữa. Chúng tôi ghé lại ở một quán ven đường nhưng không vào quán mà đứng nghỉ chân ở bãi đất trống cạnh bên quán nơi có một bụi tre rợp bóng mát vì chúng tôi chỉ muốn dừng lại trong khoảng thời gian thật ngắn để đi lại cho đỡ mỏi chân rồi lại đi tiếp. Thật may mắn là ở đây đã có sóng điện thoại nên tôi liền gọi về báo cho mẹ biết. Chắc chắn mẹ ở nhà đang rất lo lắng cho ba và tôi vì chúng tôi đi từ sáng sớm mà đến giờ đã hơn 10 giờ sáng. Nhận được điện thoại của tôi mẹ rất vui; mẹ dặn tôi khi nào đến nơi thì lại gọi về cho mẹ hay. Tôi và ba lại tiếp tục lên đường. Và từ đây tôi sẽ lái xe cho đến khi tới nơi vì vào thành phố ba sẽ không biết đường. Ba dự tính thật hay, hai người thay phiên nhau chạy và đến đoạn vào thành phố là đến ngay luợt tôi. Đoạn đuờng ở khu vực này có thể nói là cực kỳ đông đúc, nào là xe hàng, nào là xe khách, rồi cả honda, người qua đường. Trời thì nắng vô cùng gay gắt làm hai cánh tay tôi đỏ hửng lên và cảm giác bỏng rát cứ rần rần.

Đi một lúc thì chúng tôi đã vào địa phận Saigon. Huyện Bình Chánh chính là cửa ngõ phía Nam của thành phố mà bất cứ ai từ miền Tây Nam Bộ lên cũng phải đi qua. Khu vực này thật sự ô nhiễm trầm trọng. Ở đây có nhiều cơ sở sản xuất mà phần lớn là cơ khí. Những chiếc xe tải to cồng kềnh hay những chiếc xe công-tăng-nơ dài ngoằn nghoèo cứ nối đuôi nhau mà đi. Chạy xe ở đây tôi phải tập trung hết sức cao độ, vừa tránh những chiếc xe tải lù lù phía bên trái, vừa chọn đường để không phải chạy qua những vũng nước vương vải ở gần lề đường. Trời nắng đổ lửa, đường mịt mù khói bụi, các ngã tư đèn đỏ thì chỉ cách nhau không bao xa. Tôi thực sự thấm mệt và mong càng nhanh đến nơi càng tốt. Những lần đi xe khách thì người ta vào thành phố bằng đường Nam Saigon. Tôi thấy đi đuờng này thì hơi xa nên quyết định chạy thẳng theo quốc lộ 1A để đi về hướng Xa Cảng. Vì đã lâu rồi tôi không đi ngã này nên đâu biết rằng hiện giờ đoạn đuờng đang sửa chữa. Vậy là lại thêm một phen hứng chịu bụi bặm và những cảnh chen chúc qua các đoạn đuờng nhỏ hẹp nham nhở đất cát.

Qua khỏi Xa Cảng, tôi chạy được một đoạn thì quyết định phải tìm một chỗ nào để nghỉ thêm một lần nữa để có đủ sức đi hết đoạn đường còn lại. Chỗ tôi chọn là trạm dừng xe buýt đối diện công viên Phú Lâm. Tôi chạy xe lên vỉa hè và dừng lại ở bóng mát của một mái hiên nhà. Định lấy chay trà xanh mua hồi sáng ra uống thì mới phát hiện chay nước đã bị rơi dọc đường. Có lẽ cái bọc ni-lông mỏng quá nên chay nước làm vỡ nó và rớt ra ngoài. Đành phải cố chịu khát cho đến khi tới nơi. Sau khi đi tới lui cho đỡ mỏi gối, tôi lại tiếp tục những kilomet cuối cùng để đến đích.Với tôi chuyến đi càng về sau càng gian khổ bời tôi đã thấm mệt, hai mắt như muốn hoa lên, tay chân đều mỏi rã rời. Tôi lại càng cảm thấy thương ba, đã cùng tôi đi suốt đoạn đường. Chắc ba cũng mệt không kém tôi nhưng không nói ra. Tôi cũng hơi lo không biết mình có nhớ đường không, chỉ nhớ mang máng phải qua mấy cái bùng binh. Tôi sợ mình rẽ không đúng hướng, như vậy sẽ rất mất công. Nhưng thật may mắn là tôi đã đi đúng đuờng và cuối cùng cũng đến được đuờng 3/2, con đuờng dẫn đến nhà trọ của tôi.

Tôi vô cùng mừng rỡ khi sắp đến nơi. Chỉ còn vài cây số nữa. Đoạn đường 3/2 hình như lúc nào cũng đông đúc nhưng với tôi nó đã quá quen thuộc. Từ 3/2 rồi lại rẽ sang Lý Thái Tổ, tôi đã đến được nhà trọ vào 11 giờ 30. Vậy là đã "tiến về Saigon" thành công hoàn toàn! Tôi khéo léo chạy vào cái hẻm nhỏ xíu chỉ đủ cho một chiếc xe đi qua sao cho chiếc xe mới không bị va vào bất cứ cái gì. Vợ chồng ông hàng xóm nhìn cha con tôi với chiếc xe mới với vẻ hơi ngạc nhiên và tò mò vì xe của tôi giống xe của con gái ông. Hôm nay là Chủ Nhật nên ở nhà nhà hầu như có đầy đủ mọi người nhưng họ đều ở trên gác xem tivi. Tôi đem xe vào nhà rồi chỉ ba chỗ nghỉ ngơi trong phòng tôi ở tầng trệt. Tôi gọi ngay điện thoại về nhà báo tin cho mẹ yên tâm và gọi cả cho em gái tôi báo cho nó biết ba đã lên đến nơi, chút nữa sẽ ra thăm nó. Tôi lấy khăn cho ba đi tắm, sau đó bật tivi cho ba vừa nằm nghỉ vừa xem trong lúc tôi đi mua cơm.

Sau khi ăn cơm xong, tôi chở ba từ quận 10 ra Tân Phú để thăm em gái. Em tôi ở đang theo học ở một trường cao đẳng tại đây. Từ nhà trọ của tôi ra đó cũng khoảng 15 phút. Trời nắng như đổ lửa, đường ra đó cũng lắm khói bụi và xe cộ. Ra đến nơi gặp lúc ông chủ nhà cũng đến thăm và ba tôi lại có dịp trò chuyện cùng ông sau ba năm kể từ ngày ba tôi lần đầu tiên đến đây tìm nhà trọ cho em tôi. Ba tôi mang theo cây bánh pía mua hồi sáng, kèm theo là một ly sâm bổ lượng mà tôi mua cho ba nhưng ba không uống mà để dành cho em tôi. Bốn người chúng tôi ngồi trong căn phòng nói chuyện khá vui vẻ. Được một lúc thì ông chủ xin phép ra ngoài; còn lại ba cha con tôi ở trong phòng. Ba hỏi thăm việc học tập và ăn ở của em tôi đồng thời kể cho nó nghe những chuyện ở quê. Em tôi thật sự rất vui mừng khi ba đã ra thăm và còn mang cả quà nữa.

Thấy em tôi sống ở đây ổn định và có môi truờng thuận lợi để học tập, ba tôi rất yên tâm. Ngồi chơi được khoảng nửa tiếng thì ba tôi về để kịp đón chuyến xe 1 giò 30 về quê. Tôi chở ba ra trạm xe luôn mà không ghé lại nhà tôi. Ba muốn về sớm vì mẹ đang ở nhà một mình, đang rất lo lắng mong tin của tôi và ba. Dù tôi đã chạy nhanh ra trạm xe nhưng ba cũng bị lỡ chuyến xe 1 giờ 30, đành mua vé chuyến 2 giờ 30. Tôi dự định ở lại trạm xe với ba trong một tiếng đồng hồ đợi xe nhưng ba bảo tôi hãy về nhà nghỉ ngơi vì ba biết tôi đã mệt trong suốt chuyến đi hôm nay. Tôi do dự chưa muốn về nhưng ba bảo tôi cứ yên tâm ra về, ba có thể tự lên xe về nhà được. Tôi nghe lời ba ra về; sau đó tôi gọi điện báo cho mẹ biết ba sẽ về đến nhà vào khoảng 6 giờ chiều. Tôi về lại nhà trọ nhưng lòng vẫn lo cho ba, không biết chứng đau lưng của ba có tái phát sau chuyến đi này không. 6 giờ 30 chiều tôi gọi điện về nhà; đó cũng là lúc ba vừa về đến nơi. Mẹ nói ba đi đuờng vẫn khoẻ và vừa về, mẹ chưa kịp báo tin cho tôi thì tôi đã gọi về. Chỉ sau khi nghe được tin này tôi mới thật sự yên tâm.

Giờ đây tôi đã có chiếc xe mà bấy lâu tôi hằng mong ước. Với tôi nó vô cùng quý giá, cả về vật chất lẫn tinh thần, bởi nó là sự chắt chiu của ba, của mẹ và cả tôi. Chuyến đi từ Sadec lên Saigon bằng xe honda lần đầu tiên với tôi quả là có nhiều điều đáng nhớ. Tôi biết được cảm giác của một cuộc hành trình do chính mình lái xe, có dịp nhìn ngắm nhưng vùng đất mình đi qua dưới một góc nhìn khác, toàn diện hơn và gần gũi hơn. Và điều đáng nhớ nhất với tôi là những kỷ niệm với ba trong suốt chuyến đi. Khi viết bài này tôi đã tự nhủ mình phải viết thật chi tiết để không phải chỉ ghi lại những cảm xúc trên đường đi mà còn để thể hiện sự kính yêu của tôi dành cho ba vì thế bài này trở thành bài dài nhất tôi từng viết trên blog. Khi viết không quan tâm đến điều đó, chỉ biết mình phải ghi lại các sự kiện càng đầy đủ càng tốt và tôi đã làm điều này từ sự thôi thúc của chính trái tim mình.

8/5/07

Nỗi niềm Bùi Kiệm

Có lẽ một trong những câu khó nói nhất và cũng là không muốn nói nhất của tôi là "Không biết". Thế nhưng tôi cứ phải liên tục dùng nó như "một phần tất yếu của cuộc sống". Mỗi lần nói ra câu đó tâm trạng pha trộn nhiều cảm giác thật khó tả, thẹn, buồn, tiếc....

Thật khó khăn cho một người "chậm tiêu" có thể hoà đồng trong một môi trường đòi hỏi người ta phải biết học nhanh, biết hiểu nhanh và phải biết "đi ngang về tắt". Cái gì cũng chỉ biết sơ sơ, hiểu sơ sơ nên làm việc gì kết quả cũng chỉ là xoàng xoàng. Nhiều lúc tôi cũng tự an ủi mình :"Kiến thức vốn vô tận, làm sao có thể biết hết". Nhưng cuộc sống làm sao tránh được những sự so sánh, khen chê, dè bỉu.

Thôi cũng đành ráng phải nhồi nhét vào đầu đủ thứ tạp nham, chuyện Tây chuyện ta, chuyện học chuyện chơi, chuyện trên trời chuyện duới đất. Đôi khi chỉ để biết cái gì đó để khi gặp ai đó "lên gân" còn biết đường mà ứng phó. Nhiều lúc tôi nghĩ không biết mình có giống như một cái máy không vì tôi chỉ nói những gì mình biết chính xác, những chuyện còn mơ hồ thì không nói mà chì lắng nghe và ghi nhận. Nhiều người vì thế cho rằng tôi thụ động hay khả năng giải quyết tình huống kém. Họ nói thế cũng có cái lý của họ vì mình chỉ biết nghe và làm thôi, không thích đôi co, không thích chứng tỏ.

Thế mới thấy câu nói "Học, học nữa, học mãi" có ý nghĩa thế nào. Tôi không có tham vọng biết nhiều để huyên thuyên bất tận mọi thứ, chỉ mong có thể nhảy ra khỏi đáy giếng để thấy bầu trời rộng lớn, hay đơn giản chỉ để bớt "kiệm" một chút để có thể bảo vệ quan điểm của mình đến cùng, không bị những lý lẽ cuội của người khác làm bối rối.

19/3/07

Vì em chính là em

Hôm trước tình cờ download được album Thiên đàng của ca sĩ Thu Minh. Lúc đầu tôi chỉ download để nghe thử bài Xích lô được hoà âm lại nhưng càng nghe càng thấy thích bởi phong cách trình bày rất chuyên nghiệp của Thu Minh. Vậy là tôi quyết định download tất cả các bài hát trong album này, trong đó bài Vì em chính là em đã mang đến cho tôi một ấn tượng rất sâu sắc.

Giai điệu của bài hát thật thật tươi trẻ với cách phối âm mang phong cách nhạc dance nhưng không kém phần lãng mạn của một bản tình ca. Giọng ca Thu Minh vừa nóng bỏng nhiệt huyết lại vừa dạt dào tình cảm đã thổi vào bài hát một phong cách trẻ trung và tươi mới.

Nhạc sĩ Võ Thiện Thanh quả là một nhạc sĩ luôn có những sác tác rất ấn tượng. Theo tôi nhạc của anh quả là nhạc trẻ đúng nghĩa. Giai điệu trong các sáng tác của anh phần lớn đều tươi vui. Với tôi, các sáng tác của Võ Thiện Thanh thường đem đến những cảm giác rất mới lạ, từ những bài hát êm ái như Tình yêu muôn đời, Sóng đến những bài với những cảm nhận tinh tế như Xích lô, Chuông gió, bài nào cũng lôi cuốn tôi theo từng nhịp điệu khi nghe.

Và giờ đây một lần nữa tôi đuợc biết đến một sáng tác rất dễ thương của người nhạc sĩ tài năng này. Nếu nói như nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" thì với tôi việc nghe được bài hát này lần đầu tiên đủ là một niềm vui cho ngày đó. Mỗi khi rỗi rảnh tôi lại thì thầm từng câu trong bài hát....

Nắng vẫn cứ đến đây mơ màng
Nắng cứ hay dịu dàng, vuốt tóc em óng mềm
Và gió cũng cứ lướt qua khẽ khàng
Gió cứ ru êm đềm, hôn lên tóc suông thật đen

Đừng hỏi vì sao người ơi, anh vẫn yêu mái tóc huyền
Đừng vội đổi thay người ơi, anh vẫn yêu mái tóc em
Đừng hỏi vì sao người ơi, anh vẫn yêu em nhiều
Vì em vẫn chính là em, ôi tóc đen của tôi

Có những chiếc lá rơi bên thềm
Mái tóc ai buông mềm, tiếng hát nghe thật hiền
Còn nhớ óng ánh tóc xuôi vai kề
Vẫn nắm tay đi về, yêu sao giấc mơ của tôi

16/3/07

Chuyển chỗ

Hôm nay lại một lần nữa mình phải chuyển chổ làm, nói chính xác là lần thứ ba. Chuyển chỗ làm hổng phải là chuyển công ty đâu, mà chỉ là chuyển từ cơ sở này sang cơ sở khác. Công ty có bốn toà nhà thì mình là làm ở tất cả bốn chỗ. Kể ra cũng vui vui, được đi nhiều chỗ để thay đổi môi trường làm việc cho đỡ nhàm chán. Lần này do công ty muốn cơ cấu lại nơi làm việc của các dự án nên nhóm của mình phải đổi chỗ với một nhóm đang làm một dự án của Nhật để toà nhà này chỉ dành cho những dự án của những khách hàng từ nước này. Từ hôm qua, mọi người trong phòng đã chuẩn bị tinh thần và sức lực để khuân vác máy móc từ lầu ba xuống đất rồi sau đó qua chỗ mới sẽ lại mang lên đến lầu bốn. Nhớ lại lần truớc khiêng mấy cái màn hình, CPU, UPS thật làm mệt nhọc và thật ngán ngẫm, nhưng cũng không sao, tuy mệt nhưng rất vui vì mọi người cùng làm, vừa đuợc vận động vừa đuợc giải trí.

Hôm nay mình chỉ làm việc buổi sáng, cả buổi chiều dành cho việc chuyển chỗ. Ngay từ 11 giờ sáng, mọi nguời đã tắt hết máy và bắt đầu đóng thùng. Chỉ sau một lúc mọi nguời đã hoàn thành và đi ăn trưa để có sức buổi chiều bắt đầu khiêng đồ xuống đất. Ăn cơm xong, mọi người lên phòng hoàn tất nốt những gì còn lại trong phòng. Mình được giao cho nhiệm vụ kiểm kê số luợng màn hình, CPU, UPS, máy in, điện thoại mang đi. Việc này vốn là của bạn làm truởng chuyên trách về việc chuyển chỗ nhưng bạn đã về nhà ăn trưa nên mình đuợc giao thay thế. Công việc hết sức đơn giản, chỉ việc đếm các thiết bị rồi ghi số luợng vào giấy. Thực ra cũng không phải mình làm mà là cả nhóm cùng đếm rồi mình ghi lại.
Sau khi hoàn tất việc kiểm kê, mọi nguời bắt tay vào việc chuyển thiết bị xuống đất. Mọi người chia ra khoảng hai người đứng ở một tầng rổi lần luợt chuyền các thiết bị xuống. Theo cách làm này thì mỗi nguởi chỉ phải đi lên vài bậc cầu thang là có thể nhận đuợc món đồ và sau đó đi xuống vài bậc thang và trao cho nguời kế tiếp. Các CPU là nhẹ nhất, khiêng rất dễ dàng nhưng các màn hình và UPS thì ôi thôi thật là nặng nề và khó khăn, nhất là các màn hình vừa nặng lại vừ to, còn thêm dây nhợ lòng thòng. Tuy khiêng mệt là thế nhưng mọi người cười nói rất rôm rả làm náo động các tầng lầu. Do là đổi chỗ với nhóm khác nên mọi việc phải đuợc phối hợp thật nhịp nhàng. Khi nào xe tải chỗ các các máy móc của nhóm kia tới và nhóm đó dọn đồ xuống xe hết thì nhóm mình mới chuyển đổ lên. Việc chuyển máy xuống đất đã hoàn thành nhưng nhóm kia vẫn chưa qua nên mọi người tận dụng cơ hội này quay lại phòng và tranh thủ ngủ trưa. Bước vào phòng, ai nấy cũng nhễ nhại mồ hôi và thở hồng hộc. Phòng đã có máy lạnh nhưng mình vẫn bậc thêm quạt máy mà ngồi cạnh bên đó cho ráo mồ hôi. So với lần chuyển chỗ trước, lần này có phần ít mệt hơn vì có đông người hơn cùng làm. Khoảng 2 giờ rưỡi thì xe tải đến. Những người của nhóm chuyển qua đây đã đứng chực chờ sẵn từ nãy giờ. Mình gặp lại trong số những người đó một cậu bạn làm chung nhóm trước đây. Cậu ta bây giờ vẫn còn ở nhóm cũ nhưng đang làm "lính đánh thuê" cho nhóm này. Chỉ có thể hỏi thăm được vài câu vì mọi người phải nhanh chóng xếp dỡ các thiết bị. Khi nhóm kia đem hết máy móc xuống thì nhóm mình và một nhóm khác cùng chuyển đi bắt đầu đưa đồ lên. Nhờ có mấy chú khuân vác đi theo xe mà chúng tôi chỉ mất khoảng 20 phút để đưa tất cả thiết bị lên xe và sau đó nhanh chóng lên xe máy để qua cơ sở mới. Qua đến toà nhà mới, mọi người vẫn theo cách chia ra đứng trên các tầng lầu để chuyển đồ lên. Lần này thì có đông người hơn do có thêm người của nhóm cùng chuyển chung nhưng bù lại phải khiêng đồ của cả hai nhóm.

Khi mọi thứ đã được mang lên đến lầu bốn thì mọi người nhanh chóng tìm chỗ của mình để lắp đặt máy vào. Sang đây, nhóm mình phải ngồi chung phòng với nhóm kia. Nhóm mình ngồi quây quần cùng nhau trong một góc phòng. Trước đây mình đã góp ý kiến là chọn vị trí này vì nó chỗ duy nhất trong phòng mà mọi người trong nhóm có thể trao đổi với nhau một các dễ dàng do mọi người ngồi thành hai hàng đâu lưng vào nhau.
Vậy là việc chuyển chỗ coi như hoàn thành. Bắt đầu từ tuần sau mình sẽ trở lại làm việc ở đây. Nói là trở lại vì trước đây nhóm mình làm ở đây, giở chỉ là quay về chỉ có điều là lần này làm trong một căn phòng rộng hơn. Không biết sau vài tháng nữa mình có phải chuyển chỗ tiếp không. Nếu có thì chỉ có thể là do một trong ba nguyên nhân sau: thứ nhất, nhóm giải tán, mình phải qua nhóm khác; thứ hai, nhóm phải thu gọn số thành viên lại theo yêu cầu của khách hàng, nếu vậy thì mình là ứng cử viên cầm đèn đỏ số một; và lý do cuối cùng là mình chuyển công ty. Việc đổi công ty hiện thời mình chưa nghĩ đến, còn hai lý do trên thì mình đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận nếu chúng xảy ra.

7/3/07

Tản mạn 8/3


Vậy là một ngày 8/3 nữa lại đến, đường phố chợt nhộn nhịp hẳn lên. Buổi tối đi dọc các con đường đều thấy đầy những cô bé bên những bó hoa hồng ríu rít mời gọi. Không biết tự bao giờ bà con nhà ta lại quan tâm đặc biệt đến ngày 8/3 như vậy, cái ngày dành để tôn vinh người phụ nữ.

Nhớ lại thời còn học cấp hai, cái lớp học có đến hơn bốn mươi học sinh mà nữ cũng nhiều hơn cả nam. Năm lớp 6, chủ nhiệm lớp là cô giáo, lớp truởng cũng là nữ. Quả là nữ đã lên ngôi. Học trong một lớp có nhiểu bạn nữ cũng có lắm chuyện thú vị, buồn vui lẫn lộn. Người thì nói nhiều, nguời thì trầm ngâm, người thì dữ dằn, người thì đằm thắm, người thì ốm nhom, người thì mập ú, người tóc thẳng, người tóc xù, người răng đểu, người răng khểnh. Lúc đẩu nam nữ ngồi riêng, nam một khu nữ một khu, những người có cùng sở thích có dịp trò chuyện và giải bày tâm sự thoải mái thế nên cái lớp luôn như họp chợ. Thấy thế thầy mới cho nam nữ ngồi xen kẽ vì nghĩ rằng chúng sẽ không nói chuyện say sưa với nhau. Thế nhưng các cô các cậu nhà ta đã làm quen nhau và trở thành bạn nói chuyện của nhau nhanh đến bất ngờ. Thầy cũng đành bó tay.

Lớp dẫu có nhiều bạn nam rất đáng mặt anh tài trong học tập nhưng chẳng hiểu sao hằng tháng những thứ hạng đầu bảng luôn bị nữ ẳm gọn, không phải chỉ vài tháng mà hầu như cả năm, không phải chỉ vài năm mà hầu cả cấp học phổ thông. Mà nghĩ lại các bạn nữ lớp mình học cừ thật. Đến cuối năm lớp 12, nhìn lại bên nữ thấy chỉ có bốn bạn là mới vào lớp từ cấp ba, phần còn lại là những gương mặt đã quá quen thuộc học suốt từ lớp 6. Cánh nam nhi đối lập hoàn toàn vì dẫu đã đông hơn nữ về số lượng nhưng tính ra cũng chỉ có đúng bốn ngoe là lây lất được từ lớp 6 đến lớp 12, phần còn lại đều là những thành viên vào lớp học rải rác từ lớp 7.

Đến khi lên đại học, dẫu học ở các trường khác nhau nhưng mỗi khi có dịp tập họp bạn bè thì phe nữ lúc nào cũng đông đảo. Nhiều phen các bậc nam nhi của lớp đã quyết tâm không để tình trạng "âm thịnh dương suy" xảy ra nữa nhưng cũng không đuợc mấy lần cánh mày râu giành lại được thế chủ đạo, những lần còn lại cánh nữ giới vẫn chứng tỏ sự lấn luớt của mình. Không chỉ thế một bạn nữ đã rất hào phóng khi luôn dùng nhà mình là nơi tụ họp các bạn khi ở thành phố; tương tự như vậy khi vể quê hễ muốn tập trung đi đâu chơi thì cứ đến nhà của một bạn nữ khác trong lớp. Sao con gái lớp mình lại năng nổ đến thế không biết!

Một mùa 8/3 lại đến, ngày để nghĩ, để quý, để yêu, để đền đáp cho phụ nữ đã đến. Các bạn nữ trong lớp chắc ai cũng đều có những niềm vui và hạnh phúc riêng của mình trong ngày này. Mong rằng các bạn luôn luôn hạnh phúc, luôn luôn có đuợc những lời yêu thuơng, luôn luôn đuợc quý mến để mỗi ngày đến với các bạn luôn là ngày 8/3 tràn ngập những hoa hồng.

9/2/07

Đọc và Nghĩ

Ngày nay, báo chí thật đa dạng và phong phú, ngoài báo giấy còn có nhiều loại báo điện tử để mọi người lựa chọn. Chỉ cần một chiếc máy tính có nối Internet, ai cũng có cơ hội đọc hơn chục tờ báo điện tử tiếng Việt mỗi ngày. Số lượng thì nhiều là thế nhưng không phải báo nào cũng hay và không phải cái gì đưa lên báo cũng đều đáng tin cậy.

Giờ đây khi đọc báo, tôi thường phân biệt ra làm hai loại: loại thông tin và loại nhận định. Với loại thông tin thì cần kiểm chứng qua các nguồn khác truớc khi tin tường và truyền đạt lại thông tin đó. Còn với loại nhận định thì chỉ xem như một bài đọc tham khảo vì loại này chứa đựng những suy nghĩ cá nhân của tác giả. Đã nhiều lần tôi bị thất vọng vì tin tưởng một số tờ báo thích đưa tít giật gân. Với một sự kiện nào đó, qua ngòi bút của một số phóng viên thì sự kiện đó đến với độc giả theo chiều suy nghĩ của họ.

Gần đây, tôi có dịp đọc một bài báo nhận xét về một bộ phim Việt Nam sắp được trình chiếu vào dịp Tết. Nội dung bài viết hoàn toàn phê phán bộ phim như thể chủ nghĩa Tư Bản tìm mọi cách phủ định tận gốc rễ chủ nghĩa Cộng sản. Có một độc giả đã rất tinh tế khi tỏ ý nghi ngờ về ý đồ của tác giả vì bài phê phán hết sức chi tiết được đưa ra khi bộ phim chưa được công chiếu.

Thấy họ tranh cãi rất máu lửa về bộ phim và đạo diễn của nó, tôi quyết định kiểm chứng bằng cách đến rạp xem vào ngày đầu tiên bộ phim đó đuợc trình chiếu. Sau khi xem xong tôi nhận thấy rằng số tiền tôi bỏ ra để vào rạp xem phim là hoàn toàn xứng đáng. Công bằng mà nói, nếu đem bộ phim này ra để dự những giải thường điện ảnh của Việt Nam hiện nay như Cánh Diều chẳng hạn thì nó khó lòng mà lọt vào mắt xanh của các giám khảo. Nhưng nếu cần một bộ phim giải trí gần gũi với quảng đại quần chúng thì nó chắc chắn đáp ứng được bởi phim rất vui, hình ảnh đẹp, âm nhạc sống động. Rạp đầy kín khán giả; khi ra về tôi thấy có rất nhiều người ngồi chờ xem xuất kế tiếp và truớc cổng rạp còn có cảnh kẹt xe vì nhiều người đang chuẩn bị vào xem.

Sau những gì đuợc xem, tôi lại càng thấy rằng khi đọc một bài báo nào thì cũng phải suy nghĩ truớc khi quyết định thông tin mà bài báo đó truyền tải có đáng tin cậy hay không, nhất là với loại bài nhận xét. Bất cứ sự áp đặt về suy nghĩ nào không sớm thì muộn cũng sẽ bị phát giác. Chúng ta chắc chắn không ai muốn mình bị ép buộc làm những gì khác muốn, càng không muốn bị áp đặt phải suy nghĩ theo cách người khác thích. Đọc nhiều nhưng phải nghĩ kỹ, như thế ta mới có được chính kiến của riêng mình, không bị nhiễm thói a dua và bị nhào nặn đầu óc.

Nhà ông Năm Kiến Vàng - Vĩnh Long

 Hôm nay đưa ba đi bó thuốc ở nhà ông Năm Kiến Vàng ở Vĩnh Long. Xuất phát lúc 5h30 đến 7h30 thì đến nơi. Đến TP Vĩnh Long chạy lòng vòng mộ...