23/5/13

Quê vợ

Quê vợ mình cách nhà mình gần 30 cây số, không gần nhưng cũng không quá xa, vừa đủ để mình có cảm giác về quê mỗi dịp về thăm. Thật ngẫu nhiên quê vợ cũng chính là quê của bà nội mình. Trong ký ức mình vẫn còn mang máng những hình ảnh về vùng đất ấy từ hơn 20 năm về trước mỗi dịp theo ba về đó chơi.

Những ấn tượng tuổi thơ vẫn khiến mình nghĩ vùng đất ấy xa lắm, phải đi xe hằng tiếng đồng hồ, vuợt qua những đoạn đường gập ghềnh, đi qua những cây cây cầu nhỏ và hai bên đường luôn là những hàng cây rợp bóng mát, những thân dừa oằn mình ra bờ sông. Bây giờ trở lại thì đã có nhiều đổi khác; đường sá to rộng hơn, xe cộ cũng tấp nập hơn. Trước đây, khi về nơi ấy, mình chỉ ngồi sau xe mà lơ đảng ngắm cảnh vật còn giờ đây mình tự đi cùng với vợ, cảm giác hơi khác xưa nhưng cũng rất thơ mộng.

Còn nhớ lần đầu tự đi sang nhà vợ mình đã suýt quên đường. Rồi có những khi vợ chồng mình đi lúc sáng sớm lạnh căm căm, mình bảo bà xã bỏ hai tay vào túi áo lạnh mình cho ấm. Rồi những khi  từ bên đó về khi trời đã tối mịt, ngoài đường bồ hóng bay ngập trời, mình phải căng mắt để nhìn đường. Có những khi đi dọc đường thì trời đổ mưa; trời thì tối, gió lạnh tạt vào mặt, đường quốc lộ tối mịt, thỉnh thoảng có những chiếc xe khách to tướng lao vùn vụt tranh đường. Những kỷ niệm đó của vợ chồng mình thật khó quên.

Lần nào sang bên đó, vợ chồng mình cũng có cái gì đó để mang theo về. Có lúc là mớ rau, đậu bắp, đậu rồng trồng ở vườn nhà. Cũng có khi là thịt cá, bánh trái, cái nào ăn cũng rất ngon. Và dĩ nhiên không thể thiếu món đặc sản là quýt  Vườn quít cũng khá gần nhà, đi bộ dăm bước là tới. Những cây quít chỉ cao hơn đầu người một tí mà cành lá xum xuê tươi tốt. Cây nào cũng say trái nhìn mà mê cả mắt. Vợ mình bảo những trái quít nào vỏ căng bóng thì mới là quít chín. Đi trong vườn, thấy trái nào ngon là vợ chồng mình hái xuống, lột vỏ ăn liền. Hương vị vừa ngọt vừa thanh của quýt chín cây mới ngon làm sao. Đúng là không hổ danh với tên gọi quýt đường.

Mình luôn tin vào duyên phận. Bà mình trước đây rời vùng đất ấy để theo chồng. Đến nay, duyên số đã đưa mình quay về cưới vợ nơi đất lành chim đậu đó. Quê nội cũng chính là quê vợ nên với mình quê hương ấy có cái gì đó rất ấm áp và thân thương.

Hát karaoke

Tối nay mình và vài người bạn rủ nhau đi hát karaoke. Mình cũng hoàn toàn ngẫu hứng chứ không có ý định trước. Hết giờ làm, khi mình chuẩn bị ra về thì có người rủ đi ăn lẩu; ừ thì đi, coi như ăn cơm chiều; ăn xong họ lại rủ đi hát karaoke. Ban đầu mình từ chối nhưng nghĩ lại mình cũng thích hát nên rồi cũng đi với quy ước sẽ về lúc 8:30.

Chỉ có bốn người nên bọn mình cũng không dám vào mấy tiệm lớn mà chạy một đỗi để tìm tiệm nhỏ. Cũng may chỉ đi một tí là có chỗ, tiệm có tên Làn Sóng Xanh, cũng hay hay. Tên tiệm gợi nhớ về những ký ức đẹp đẽ một thời. Bọn mình đi hát đúng nghĩa; vào phòng chỉ gọi bốn chay nước suối để uống chứ không hề uống bia. Vì ít người nên ai cũng được hát thoải mái và nhảy múa cũng rất tự nhiên. Cũng cần nói rõ hơn là chỉ có hai bạn trể tuổi hơn mình nhảy chứ mình thì chỉ ngồi hát và xem họ nhảy rồi cười sảng khoái. 

Lâu rồi mới đi hát nên mình thấy mình cũng hơi lạc hậu với những bài hát mới. Mấy bạn kia hát những bài mà mình hầu như chưa bao giờ nghe.Mình giờ chỉ hát những bài cũ và quen thuộc từ rất lâu. Mình vẫn trung thành với phong cách là hát những bài chưa từng hát. Trước đây mình từng nói khi đi hát karoke, một bài hát mình chỉ hát một lần mà thôi, không hát lại lần nữa. Khi nghe vậy, có người nói mình chảnh. Mình vẫn thấy vui mà không giận bởi mình thích được thử sức với nhiều bài hát, như vậy hát karaoke mới cuốn hút, chứ cứ một bài tủ hát đi hát lại thì thật là chán.

Mình cũng không quên ghi lại những khoảnh khắc đầy ngẫu hứng và đáng yêu khi hát. Suốt hai tiếng đồng hồ căn phòng không ngớt tiếng hát, tiếng cười, tiếng chuyện trò rôm rả. Mình thích những giây phút thoải mái như thế này; ai cũng vui vẻ và cởi mở tấm lòng. Bình dị thế mà đáng quý biết chừng nào!

27/12/12

Mong ước giản dị

Vậy là một năm nữa đã sắp trôi qua. Năm qua, cuộc sống của mình ít nhiều thay đổi. Sàigòn với mình giờ chỉ là nơi để làm việc. Nhà mình là ở Sađéc. Tuần nào cũng vậy, Thứ Năm là gọi điện đặt vé xe để tối Thứ Sáu về nhà. Ở nhà trong hai ngày cuối tuần đến Thứ Hai lại khăn gói lên thành phố từ 2 giờ sáng. 

Nhiều người khen mình giỏi, cứ đi đi về về như vậy mà không thấy mệt. Mình cũng không hiểu sao mình lại có động lực đến vậy. Có lẽ từ trong sâu thẫm tâm hồn mình biết rằng ở nhà có người vẫn đợi mình về. Chỉ bấy nhiêu thôi là cũng đủ tiếp thêm sức mạnh cho mình. Nhưng mình biết cứ như thế này mãi chắc chắn không phải tốt. Đây chỉ là giải pháp tạm thời. Hiện tại mình chưa tìm ra được hướng đi nào tốt hơn để thỏa mãn cả hai mặt là gia đình và công việc. Mình luôn quan niệm rằng khi làm việc gì cũng phải suy tính kỹ và phải sống sao cho có trước có sau. Nhưng có lẽ ông trời vẫn còn muốn thử thách mình. Chỉ mong sao mọi việc luôn được suôn sẻ; rồi một ngày nào đó mình sẽ đạt đuợc ước nguyện. 

Năm mới sắp đến; sang năm mình mong sẽ ổn định công việc và nơi ở. Giờ mình an phận rồi, chỉ có những mục tiêu rất bình thường, không thích bon chen hay so bì với ai hết. Phải chăng đó là suy nghĩ của một người lớn tuổi? Sao cũng được, miễn sao tâm hồn mình được thanh thản. Mình cảm thấy hạnh phúc và người thân của mình cũng hạnh phúc. Với mình như vậy là đủ rồi.

2/10/12

Nhiệt huyết

Tôi vẫn hay nghĩ rằng trong công việc sự say mê, lòng nhiệt tình và tinh thần trách nhiệm là những đức tính quan trọng nhất cần phải có. Đến giờ tôi vẫn cho rằng suy nghĩ đó không sai. Khi đã nhận một việc gì đó thì hãy làm với tất cả tấm lòng, hay chí ít cũng đừng làm theo kiểu "trả nợ quỷ thần", làm cho có rồi để người khác giải quyết hậu quả. Không có gì phiền lòng bằng việc phải đối diện với cảnh người khác "ăn ốc" rồi mình phải "đổ vỏ".

Thật buồn khi đến một lúc nào đó mình bỗng nhận ra tất cả những nỗ lực của mình chẳng mang lại cho mình gì cả, chẳng ai thừa nhận, chẳng ai cảm kích. Tự dưng cảm thấy mình như người lạc đường, tôi tự hỏi mình cố gắng để làm gì?. Hay nhiệt huyết của tôi dùng không đúng chỗ? Người ta làm gì cũng biết thủ cho bản thân; còn tôi vì mãi dồn trách nhiệm cho công việc mà quên đi trách nhiệm với bản thân. Và cuối cùng mình bị rớt lại phía sau.

Tôi luôn nghĩ mình như con quạ, rất khéo léo trong việc vẽ cho con công bộ áo săc sỡ nhưng rồi bản thân quạ thì phải chịu khoác trên người bộ lông đen đúa. Hay tôi phải học cách "sống chung với lũ"? Làm việc qua loa cho xong cốt đạt được mục tiêu. Không, tôi không thể. Đó không phải là con người của tôi. Nhưng có lẽ tôi sẽ tìm cho mình chỗ thích hợp để dùng nhiệt huyết.

9/8/12

Nghĩ về tình bạn

Ai sống trên đời mà lại không có bạn. Người có nhiều bạn, người có ít bạn. Trong số bạn bè đó, có người là bạn thân, có người chỉ là bạn bình thường. Tôi cũng có bạn nhưng không nhiều. Có lẽ vì ít giao thiệp hoặc vì tôi quá kỹ tính khi nhận một người nào đó là bạn.

Thuở mới lớn, qua sách vở, những bài giảng trên lớp và cả phim ảnh tôi được học về những tình bạn thân thiết. Đó là những người luôn hết lòng với người bạn thân, luôn ở bên bạn và sẵn sàng giúp bạn trong mọi hoàn cảnh.Những điều đó một thời khiến tôi ảo tưởng về những tình bạn lý tưởng, rằng mình phải có những người bạn thân để có thể hết mình vì bạn. Nhưng không ít hơn một lần tôi cảm thấy thất vọng. Không biết phải nói sao, có lẽ tôi mong đợi nhiều quá.

Tôi nghĩ, để có tình bạn ít nhất phải có sự tôn trọng lẫn nhau. Bạn không phải là đối tượng để châm chọc trước đám đông; bạn cũng không phải là người để lợi dụng. Làm sao có thể là bạn của một người mà họ luôn xem mình là đồ ngốc? Một người không nói nhiều không có nghĩa là họ không biết gì. Thế mà vẫn có người không biết vì vô tình hay cố ý vẫn không hiểu điều đó. Cuộc sống còn dài nên hãy sống sao cho có trước có sau, đừng để bạn bè nhìn mình bằng thái độ "giúp một lần rồi thôi".

Trước những bối rối về thứ tình bạn bấy lâu mình vẫn tưởng tượng, tôi đành tìm cho mình một định nghĩa mới về tình bạn, nhẹ nhàng và đơn giản hơn. Không quá trông chờ gì ở bạn, đơn giản chỉ là khi gặp nhau hỏi vài câu xã giao, nói những chuyện vô thưởng vô phạt. Chủ yếu là mọi người cùng cảm thấy vui vẻ, thoải mái là được. Đây có lẽ không phải là cách nhìn tích cực nhất nhưng tạm thời chấp nhận được. Đành vậy thôi!

2/8/12

Chi lương qua thẻ

Mấy năm về trước, người ta rất hào hứng khi được trả lương qua thẻ bởi việc này nghe có vẻ rất hiện đại và sang trọng. Thậm chí thời đó có tờ báo còn cho rằng một người sành điệu luôn có trong mình ba thứ là điện thọai di động, USB và thẻ ATM. Giống như một nông dân lần đầu lên thành phố, thấy cái gì cũng mới cũng đều rất thích thú, người ta đua nhau mở thẻ để nhận lương; tự nguyện có, bị bắt buộc cũng có.

Không được mấy năm người ta đã phải ê chề với giấc mơ sành điệu ngày nào. Cứ đến cuối tháng là phải xếp hàng rồng rắn ở các máy ATM để chờ rút tiền. Có người thậm chí phải chờ tận đến 12 giờ khuya để rút hoặc phải chạy đôn chạy đáo khắp các ngõ ngách để tìm ra những nơi đặt máy. Đó là chưa kể những khi máy bị lỗi, rút không ra tiền mà tài khoản bị trừ không thương tiếc. Vậy là phải đi khiếu nại, rồi chờ đợi vài ngày thậm chí cả tháng mới mới được hoàn tiền. Làm việc quần quật cả tháng trời chỉ mong đến ngày nhận lương đem về trang trải cho gia đình mà gặp phải những chuyện thế này thì ai mà không ngao ngán khi nhắc đến thẻ ATM!

Thật ra thẻ ATM cũng mang lại nhiều sự tiện dụng cho cuộc sống và vấn đề ở đây có lẽ là do các nhà quản lý chúng chưa thật sự chuyên nghiệp và có tâm khi kinh doanh. Người ta chỉ muốn phát hành càng nhiều càng tốt mà không đầu tư cho hệ thống xử lý khiến cho hình ảnh của thẻ ATM càng ngày càng xấu đi trong mắt người dùng. Bây giờ trên mặt báo không còn thấy những bài ca ngợi sự hiện đại của thẻ ATM mà chỉ thấy những câu chuyện bi hài về những người bị giật tiền, bị nhốt trong buồng máy để cướp xe hay chuyện người dùng phải nơm nớp lo bị thu phí khi giao dịch tại máy.

Nhà ông Năm Kiến Vàng - Vĩnh Long

 Hôm nay đưa ba đi bó thuốc ở nhà ông Năm Kiến Vàng ở Vĩnh Long. Xuất phát lúc 5h30 đến 7h30 thì đến nơi. Đến TP Vĩnh Long chạy lòng vòng mộ...