24/12/09

Noel 2009


Hôm nay là ngày Noel. Cách đây hai ngày mình còn không nghĩ tới Noel nếu không tình cờ nghe vài người bạn nhắc đến. Mới hồi chủ nhật tuần rồi vài người bạn rủ mình ra quận 1 chơi. Cũng có thể coi như mình cũng đã có đi chơi Noel. Cũng như năm ngoái bọn mình bắt đầu từ Dinamond sau đó đi bộ đến nhà thờ Đức Bà rồi qua Thương xá Tax. Đi đến đâu chụp hình tới đó.

Ngày Noel hôm nay đối với mình quả là bận rộn, làm việc cả ngày, đến tối còn phải đi học. Lại một ngày nữa mình đi học trễ. Vào lớp mệt quá nên cũng chẳng thèm mượn tập ai để chép lại. Tuy mệt nhưng cũng cảm thấy vui vui, được quen với nhiều người. Buổi tối về thấy đường cũng không đông lắm; thời tiết cũng không lạnh nên mình cũng không có cảm giác gì của Giáng sinh.

22/10/09

Thu, hát cho người


Đó là tựa đề ca khúc tôi được đề nghị hát trong buổi lễ vào tháng 12 tới. Cũng đã ngót 10 năm tôi không đứng hát trong một buổi lễ trang trọng. Tôi vẫn hay đi hát karaoke với bạn bè nhưng hát trong một buổi lễ hay một cuộc thi thì đã lâu rồi tôi không làm. Chỉ mới gần đây có một chị nhờ tôi làm MC cho một buổi lễ. Chị nói tôi có giọng trầm ấm thích hợp với những buổi lễ trang trọng. Có lẽ chị là người đầu tiên trong 10 năm qua phát hiện ra điều đó ở tôi.. Từ lúc lên Saigon học cho đến khi đi làm tôi hầu như bỏ qua mọi hoạt động văn nghệ, một điều gắn liền với tôi khi học ở phổ thông.

Nhớ lại những kỷ niệm xưa thật là vui. Một ngày nọ bỗng một đứa bạn giới thiệu với Văn phòng Đoàn để tôi lên đọc trong chương trình phát thanh giờ ra chơi của trường. Hoàn toàn bất ngờ nhưng cũng thật thú vị, tôi đã nhận lời. Và từ đó tôi đã trở thành phát thanh viên trong các bản tin của trường. Điều khiến tôi nhớ nhất là vào những giờ phát thanh đó đã có nhiều thầy cô và học sinh đã tìm lên Văn phòng Đoàn để xem ai đang trực tiếp đọc sau micrô.

Lần trở lại làm MC vừa rồi của tôi cũng nhận được nhiều phản hồi tốt của nhiều khán giả. Mới cách đây hai ngày tôi đã hát trong buổi lễ mừng 20/10, một ca khúc Quang Dũng đã hát, bài Vì đó là em. Nhiều người nói tôi hát giống Quang Dũng. Về phần mình, từ trước đến giờ tôi đánh giá Quang Dũng có một giọng hát hay nhưng chưa hề thần tượng anh và vì thế cũng không biết hết mọi ca khúc anh đã trình bày. Chưa bao giờ tôi cố làm cho giọng mình giống anh hay bất cứ ai. Nhưng tôi thừa nhận những ca khúc Quang Dũng hát tôi có thể trình bày lại rất dễ dàng và thấy chúng hợp với chất giọng của tôi. Hôm đó tôi tham gia đến ba tiết mục, đơn ca, song ca và tốp ca. Nhận lời tham gia các tiết mục này, tôi phải thu xếp công việc để tập luyện trước 2 ngày. Tuy hơi cực nhưng vui và đáng nhớ.

Tôi thích hát, cho mình và cho cả mọi người. Tuy nhiên tôi không phải là người thích khoe khoang giọng hát, không luôn tìm cơ hội để được hát. Tôi chỉ hát cho ai biết trân trọng người hát và biết thưởng thức âm nhạc. Tôi luôn sẵn sàng tham gia hết mình trong các hoạt động văn nghệ tập thể mang đến những niềm vui và tình cảm ấm áp cho mọi người. Đó là niềm hạnh phúc rất chân thật và trong sáng.

14/8/09

Đi xem Up


Cuối tuần rồi mình quyết tâm đi xem Up, một bộ phim hoạt hình 3D mới của Disney/Pixar. Mình vốn là một fan của Disney nên khi xem các đoạn trailer trên TV mình đã bị lôi cuốn bởi những tình tiết trong phim.

Thứ Bảy mình chỉ làm buổi sáng nên dự định sẽ đi xem phim suất 12:30 chiều ở Mega Star nhưng có chút chuyện nên mãi đến 12:20 mình mới rời cơ quan. Đến rạp chiếu phim cũng hơi xa, còn mình lại không muốn bỏ lỡ dù chỉ một đoạn ngắn của bộ phim này nên mình quyết định về nhà và đợi xem xuất 2:45. Sau giấc ngủ trưa ngắn, mình đến ngay rạp phim. Mặc dù bây giờ đang có dịch H1N1 nhưng cũng mặc. Rạp ở tận lầu 7, nhìn sang trọng nên giá cũng không hề rẻ, 60.000 cho một vé và 20.000 cho một chai trà xanh.

Xem Up, trong mình có nhiều cảm xúc thật lạ, vừa vui nhộn lại vừa xúc động. Vui nhộn vì một ông già 78 Carl Fredricksen có ý tưởng kỳ quái, dùng hàng ngàn quả bóng bay nâng ngôi nhà bay lên để đi thám hiểm nhưng lại xúc động trước những tình cảm sâu nặng ông dành cho người bạn đời quá cố. Vui nhộn vì một chú bé Russell lúc nào cũng tinh nghịch nhưng lại có cảm giác rưng rưng khóe mắt khi biết chú bé luôn phấn đấu trở thành 'nhà thám hiểm tài giỏi' để cha chú, một người đã có vợ khác, sẽ đến dự lễ thăng cấp của chú.

Bộ phim thật tuyệt và giàu ý nghĩa. Mình đã không uổng phí khi dành thời gian để xem. Thật tiếc, chỉ có có cụm rạp giá cao nhất thành phố Mega Star mới chiếu, nếu không mình sẽ đi xem lại vài lần nữa. Bây giờ mình đành chờ sang năm sau, thế nào Disney Channel cũng chiếu như gần đây họ đã chiếu Wall-E đình đám của năm rồi.










9/7/09

Nét đẹp Tây Bắc













(hình của NaPix trên Flickr)

Về thăm nhà

Cuối tuần rồi mình vừa về thăm nhà. Lần về này mình không có dự định trước; ý định chỉ đột nhiên xuất hiện trong đầu khi mình thấy có nhiều người xin nghỉ bù. Mình cũng có nhiều ngày dự trữ nên quyết định xin nghỉ bù vào ngày Thứ Sáu để về nhà chơi. Với mình khi có thời gian rảnh, mình chỉ muốn về nhà chứ không muốn đi đâu khác để chơi.

Tối hôm Thứ Năm mình ghé qua siêu thị mua mấy món đồ để mang về. Cũng không mua gì nhiều, chỉ vài hộp bánh và cà phê, vừa để mang về vừa để mình dùng. Đã lâu rồi mình cũng không đi mua sắm

Buổi sáng mình cũng không dậy sớm. Mình đi xe 8:30 nên cũng không phải gấp gáp. Thật không hay, lần này mình ngồi chính giữa hai phụ nữ mà một người thì bốc mùi còn người kia thì dẫn theo cả hai đứa con.

Về đến nhà cũng đúng 12 giờ trưa. Mẹ đã nấu sẵn cơm, chỉ đợi mình về là dọn ra ăn. Lần nào về nhà cũng có canh rau để ăn. Mẹ cũng đã mua sẵn nhiều loại trái cây như bơ, vải, bòn bon, chôm chôm. Mẹ còn làm cả yoghurt nữa.

Thứ Bảy, mình ra nhà Cô Hai để ăn cháo vịt. Lần nào về, cô cũng nấu món gì đó để đãi mình. Điều làm mình mừng nhất là thấy cô bận rộn với nhiều công việc từ dạy thêm đến buôn bán nhỏ. Mình luôn mong cô tìm được nhiều niềm vui trong công việc và cuộc sống. Hôm đó cũng là ngày em gái mình về. Thật vui, gia đình mình lại họp mặt đông đủ.

28/6/09

"Are you smarter" phiên bản Việt

Game show "Are you smarter than a 5th grader?" đã có mặt tại Việt Nam trên kên HTV2 với tên gọi "Ai thông minh hơn học sinh lớp 5?". Nhìn chung thì phiên bản Việt Nam tệ hơn của Mỹ về mọi mặt. Cái thấy rõ ràng nhất là khung cảnh. Điểm yếu nhất của các chương trình giải trí Việt Nam bao nhiêu năm nay là không thể tìm ra được một màn hình led thật sự đẹp như các nước trên thế giới. Màn hình dùng làm tấm bảng của lớp học chỉ bằng phân nửa so với phiên bản gốc, nhìn mờ mờ khiến người xem truyền hình khó lòng đọc được câu hỏi ghi trên bảng.

Chất lượng âm thanh cũng không được tốt. Tiếng nói nghe nhỏ và không có chất lượng. Về cơ cấu giải thưởng cũng có khác. Sau năm câu hỏi đầu, nếu người chơi trả lời sai thì chỉ được nhận 2 triệu chứ không phải phân nửa số tiền thưởng tích lũy được từ những câu hỏi trước. Số tiền cho câu hỏi đặc biệt cuối cùng cùng không thật sự hấp dẫn. Ở Mỹ con số đó là 1 triệu đô-la. Tiền thưởng của Việt Nam tuy không thể so sánh với Mỹ nhưng ít nhất cũng phải 100 triệu VNĐ chứ chỉ có 50 triệu cũng không thật sự là cao.

Nói về những người làm chương trình, cụ thể ở đây là người dẫn chương trình và các em học sinh, theo suy nghĩ cá nhân của người viết, nghệ sĩ ưu tú Tạ Minh Tâm thích hợp với ca hát hơn là làm host cho một game show. Những câu nói của anh trong chương trình nghe khô khan và nhàm chán, đôi lúc dư thừa và không có duyên. Không hiểu vì sao anh ta tốn quá nhiều thời gian cho phần hỏi về đời tư của người chơi ở đầu mỗi cuộc thi. Điều đó khiến người xem cảm thấy chương trình dài dòng và lan man.

Có lúc người dẫn chương trình lại chen ngang câu nói của người chơi khiến người xem có cảm giác anh ta tìm cách nói cho nhiều vì vốn dĩ anh ta không có nhiều ý tưởng để nói trong chương trình. Về phần các em học sinh, dường như các em cũng không thật sự thông mình cho lắm bởi lẽ lần đầu tiên xuất hiện trường hợp một học sinh lên trợ giúp người chơi lại không thể đưa ra câu trả lời. Như vậy người chơi bị thiệt thòi khi chơi cùng em đó và có cảm giác lạc loài vì người hỗ trợ mình lại trở nên vô ích.

Nhìn chung chương trình đã cố gắng tạo một sân chơi tìm hiểu về kiến thức khá vui vẻ, thoải mái và ít căng thẳng như các game show thường thấy ở Việt Nam. Nhưng qua cuộc thi mới thấy các em học sinh Việt Nam ngày nay phải nhồi nhét vào đầu quá nhiều kiến thức. Có một thí sinh tâm sự rằng chị ta xem chương trình ở Mỹ thấy các câu hỏi quá dễ, sao chẳng thấy ai đạt được được giải thưởng 1 triệu đô-la và chị tham gia chương trình của Việt Nam với mong muốn sẽ giành được giải cao nhất. Nhưng cuối cùng chị đã phải ê chề rời cuộc thi sau câu hỏi thứ hai. Những câu hỏi thuộc các môn như Đạo đức, Tự nhiên - Xã hội của Việt Nam thì không phải bất kỳ người lớn nào với kiến thức phổ thông cũng biết được. Phiên bản Việt xem thì xem cho vui vậy chứ thật ra không được hấp dẫn lắm.



Đôi lời


Nhiều lúc muốn viết gì đó để nói ra hết những điều chất chứa trong lòng nhưng lại thôi. Vẫn có cảm giác lo lo khi bày tỏ suy nghĩ trên blog. Mình không muốn những bài viết của mình trở thành đề tài bàn tán của bàn bàn dân thiên hạ. Mình chỉ muốn có một góc riêng để tâm sự với những người thật sự đồng cảm.

Không biết từ bao giờ mình không còn năng viết blog như ngày xưa. Có lẽ từ khi mình có TV mới và truyền hình cáp. Đúng rồi, hồi trước chỉ có cái TV cũ kĩ, xem được chỉ có vài kênh thì hỏi làm sao mình không giành nhiều thời gian cho blog sao cho được. Còn bây giờ thì có quá nhiều kênh để xem.

Máy ảnh của mình đã lâu không dịp đem ra xài. Mình cũng muốn chụp nhiều hình mình đưa lên blog cho mọi người xem nhưng khổ nỗi không có ai chụp hình cho mình. Hơi tiếc là máy của mình không thể chụp được những bức bức ảnh kiểu portrait nên hình chụp ra nhìn không có vẻ gì nghệ thuật hết. Chẳng biết bao giờ mình mới có khả năng mua một cái khác có tính năng này. Thôi cứ kiên nhẫn chờ đợi vậy. Mình đang bắt đầu học cách làm sao để không bị nản chí trong mọi việc.


Nhà ông Năm Kiến Vàng - Vĩnh Long

 Hôm nay đưa ba đi bó thuốc ở nhà ông Năm Kiến Vàng ở Vĩnh Long. Xuất phát lúc 5h30 đến 7h30 thì đến nơi. Đến TP Vĩnh Long chạy lòng vòng mộ...