14/3/09

Ngày cuối tuần


Hôm nay là thứ Bảy, ngày mình thích nhất trong tuần. Không phải thứ Bảy nào mình cũng được nghỉ ngơi thư giãn, có những tuần mà mình phải đi làm cả thứ Bảy lẫn Chủ Nhật. Những lúc đó thật lòng mà nói mình chỉ muốn buông xuôi tất cả, thật là mệt mỏi. Trước đây mình rất thường đi siêu thị vào ngày cuối tuần nhưng bây giờ thì ít hơn hẳn, chỉ khi nào thật cần mới đi. Một phần tại vì mình đang ở trong hoàn cảnh phải tiết kiệm tiền vì chưa biết tương lai công việc sẽ như thế nào, phần nữa đi siêu thị chỉ một mình thì cũng có cảm giác hơi lạc lõng.

Vậy nên mỗi khi có bạn rủ tối thứ Bảy đi ăn uống hay xem phim thì mình vui lắm. Chỉ là những người bạn bình thường thôi, không phải người yêu. Từ ngày dọn đến chỗ trọ mới cách nay hơn một năm, mình cũng ít đi ra ngoài hơn vì việc về nhà phải gọi nhờ ai đó mở cửa cũng hơi bất tiện nên cũng lười đi. Có duy nhất một việc mà cuối tuần nào mình cũng phải làm là giặt đồ, cả một thau đồ to đùng. Mình thường tranh thủ giặt vào ngày thứ Bảy vì Chủ Nhật có nhiều khác cũng giặt nên có thể sẽ không đủ nước. Vào ngày cuối tuần mình luôn muốn có cảm giác thoải mái nhất, không bị ám ảnh bởi công việc nhưng thật ra mình chưa làm được và mình đang cố gắng thay đổi.

11/3/09

Kỷ niệm xưa

Tối nay đi làm về, mở máy tính lên, ngồi một lát chưa làm được gì thì nhìn xung quanh phòng thấy sao mà thật là bề bộn. Tự nhiên muốn dọn dẹp ngay cho nó trở nên thật gọn gàng. Nhìn xuống góc bàn thấy cái máy cassette bỏ lăn lóc bụi đóng hàng lớp. Thế là mình vội mang nó lên lau chùi cho sạch rồi đặt lại trên bàn. Cái máy này mình xin ba mẹ cho mang từ dưới quê lên. Nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa mà thấy thật vui. Lúc trước ở quê mình thường dùng nó để thu lại các bài nhạc mình thích từ radio, cả nhạc trẻ lẫn nhạc cải lương. Lên Saigon, mình nghĩ sẽ dùng nó để thu thêm các bài ca mình thích từ đài FM Thành phố nhưng đâu có làm được, mình có TV rồi Internet nên bỏ quên cái máy cassette thân thiết của mình ngày nào.

Dọn dẹp căn phòng nhỏ như vậy mà cũng mất gần hết buổi tối. Tối nay mình không xem TV mà mở radio FM để nghe, hết nghe FM Thành phố rồi đến VOV5, đài nói tiếng Anh của Việt Nam. Hồi nhỏ ở quê mình rất thích nghe VOV5 để rèn luyện tiếng Anh nhưng quê mình ở xa Thành phố quá nên tín hiệu rất yếu, hôm nào thời tiết tốt mới nghe được rõ. Mình thường thức khuya vừa làm bài tập vừa nghe đài. Thói quen nghe radio vẫn tiếp tục khi mình lên đại học và ở ký túc xá. Hồi đó khi khăn gói lên Saigon học, cô mình cho mình một chiếc radio nhỏ xíu để mang theo. Cứ hễ đi học về là mình lại bật lên. Nghĩ lại mà thấy thương, cái radio chỉ có mấy mươi ngàn đồng mà khi bị hư vẫn tìm mọi cách để sửa, tự sửa không xong rồi lại mang ra tiệm cho thợ sửa. Giờ mình cũng không ngờ là lại có ông thợ chịu sửa nữa.

Đã bao năm rồi nhưng bố cục chương trình phát thanh hầu như không có gì thay đổi. Giờ phát vẫn như xưa, vẫn là các bản tin, phóng sự xen lẫn với những bài nhạc Việt. Nghe lại chương trình mình như gặp lại người bạn cũ mà sau bao năm mình vô tâm không nhớ đến. Chiếc máy không chỉ gợi nhớ những kỷ niệm của riêng mình mà còn là sự nhắc nhở về những nhọc nhằn của ba mẹ mình bởi nó một thời được xem là món đồ xa xỉ nhất của nhà mình mà ba mẹ phải dành giụm thật lâu mới có tiền mua. Giờ đã sang ngày mới, mình vẫn vừa viết vừa nghe đài, như thể đang hàn huyên cùng người bạn thân đã lâu lắm rồi mới gặp lại.


12/2/09

Ăn hủ tiếu bò viên Sadec ở Saigon


Hôm nay một người bạn nhắn tin cho mình trong tâm trạng rất hân hoan. Bạn vừa biết một quán bán hủ tiếu bò viên Sadec ở Saigon. Cô bạn sành ăn của mình đã rất chu đáo hỏi kỹ giờ bán cũng như ghi lại địa chỉ của quán và tận tình chỉ đường cho mình đến đó. Thật may quán đó khá gần nơi mình làm và rất dễ tìm. Mình cũng rất hào hứng khi biết tin này và nói nhất định chiều đi làm về sẽ ghé qua để thưởng thức; một phần cũng để kiểm chứng xem hương vị hủ tiếu ở đây có thật sự giống ở Sadec không.

Quán tọa lạc ở ngay mặt tiền đường Trần Huy Liệu, quận Phú Nhuận, đối diện ngân hàng Vietcombank . Nếu đi từ Nguyễn Văn Trỗi thì cứ đi về hướng Trần Huy Liệu ra Hoàng Văn Thụ. Tên quán đơn giản nhưng đầy đủ ý nghĩa "Hủ tiếu bò viên Sa Đéc". Quán sạch sẽ và khá mới. Dường như chủ quán chỉ mới mở hay mới dọn về trong thời gian gần đây. Ngoài bán hủ tiếu với bò viên còn có tái, nạm và cả phở. Nhưng mình chắc chắn là ăn hủ tiếu bò viên thôi. Mình chọn ngồi ở bàn gần nơi nấu và cố tình để ý rổ hủ tiếu của họ. Đúng là những sợi hủ tiếu to to như ở Sadec nhưng trông có vẻ như đó là loại đã được phơi khô. Có lẽ vì phải mang từ Sadec lên nên người ta phải phơi khô để tránh mốc khi để lâu ngày.

Chỉ ngồi ở bàn ăn mà mình đã ngửi thấy hương vị thơm lừng của nồi nước súp, hệt như khi ngồi ăn ở quán trước chợ Thực phẩm ở Sadec. Tô hủ tiếu to mang ra trông đầy hấp dẫn. Cũng như ở Sadec, kèm theo đó là một chén tương nhỏ và một dĩa rau gồm rau quế và ngò gai. Nặn thêm chút chanh, cho ít ớt vào chén tương, đánh đều lên và bắt đầu thưởng thức. Hương vị quả không khác ở Sadec. Sợi hủ tiếu không bở cũng không quá dai. Đúng là hủ tiếu từ Sadec. Nước súp nêm đậm đà, cộng thêm mùi hương thơm lừng của ngò gai xắt nhuyễn và không hề có hành theo đúng phong cách Sadec. Cho một viên bò chấm vào tương rồi ăn cùng với chút hủ tiếu, húp thêm một muỗng nước súp, quả là một cách thưởng thức thật tuyệt vời.

Giá cả ở đây cũng khá hợp lý, 16.000 đồng cho một tô hủ tiếu bò viên và 12.000 đồng cho một chén bò. Chủ quán rất thân tình và chu đáo trong phục vụ. Trước khi về mình nán lại hỏi ông chủ :
-Hủ tiếu này có phải mang từ Sadec lên không anh?
- Đúng rồi, ăn có được không?
- Dạ được, em cũng là người Sadec.

Ông chủ hơi bất ngờ và vui vẻ hỏi thăm. Mình thầm nghĩ sẽ giới thiệu quán cho nhiều bạn bè đến ăn vì đầy là lần đầu tiên ở Saigon mình được thưởng thức đúng hương vị thân quen của hủ tiếu Sadec. Và mình nghĩ có nhiều người con Sadec khác ở Saigon cũng có mong muốn được thưởng thức món ăn quen thuộc của quê nhà như mình, món ăn tuy bình dị nhưng đã trở thành nét văn hóa ẩm thực của quê hương.

Các bạn quan tâm, hãy đến thưởng thức tại quán “Hủ tiếu bò viên Sa Đéc”, 133 Trần Huy Liệu, phường 8, quận Phú Nhuận.

13/1/09

Chờ xuân


Chưa bao giờ mình lại có cảm giác chờ đợi Tết đến vậy. Mà cũng chẳng biết chờ Tết đến để làm gì, để được đi chơi? không; để được tụ tập với bạn bè? cũng không.Không biết là do đâu nhưng vẫn cứ mong, cứ nôn nao. Năm nay mình không muốn viết tổng kết lại những gì của năm rồi, bởi cũng chẳng có gì nổi bật. Điều lớn nhất để lại trong mình là bài học từ blog. Đã ba năm từ ngày mình tập tành viết blog và mình hiểu ra rằng tốt nhất là nên nói về chính mình, hoặc không thì nói chuyện trên trời dưới đất, những chuyện thuộc loại vô thưởng vô phạt. Mình cũng rất muốn cám ơn tất cả các bạn đã đọc gửi những lời bình luận trên blog của mình. Suốt một khoảng thời gian dài mình hầu như không viết gì, không phải mình không còn quan tâm đến blog, ngày nào mình cũng vào và cập nhật thông tin từ bạn bè.

Suốt bốn tháng nay, tháng nào mình cũng nhận được tin vui từ bạn bè và người thân.Quả là một năm có nhiều tiệc tùng mà mình từng trải qua. Ở Saigon đã nhiều năm nhưng chưa năm nào mình có dịp đi chơi đường hoa Nguyễn Huệ vì mình thường về quê khi đường hoa chưa khai mạc.Hội hoa xuân thì mình đã từng đi rồi, năm nay cũng cận ngày mình về nên đang cố gắng sắp xếp một đêm trước khi về chạy ra công viên Tao Đàn để thưởng lãm và ghi lại những bức hình ấn tượng. Mấy hôm nay trời thật lạnh, mình đi làm về trễ, mỗi lần vào nhà tắm là như một cực hình, tối ngủ cũng phải mặc thêm một lớp áo. Dẫu vậy nó tạo cho mình cảm giác của ngày Tết và mình mong cho nó kéo dài đến Tết. Hãy tưởng tượng đêm giao thừa đi ra đường trong cái lạnh se sắt, cùng bạn bè nhâm nhi những ly cà phê nóng, ăn chút mứt, ngồi trò chuyện chờ năm mới đến, rồi cùng ngắm pháo hoa bừng sáng trên bầu trời. Còn gì ấm áp cho bằng!

29/10/08

Một thoáng Giang Điền

Cuồi tuần rồi mình có dịp đi cắm trại tại thác Giang Điền. Mình dậy từ rất sớm, lúc 4:20. Bên ngoài, trời lắc rắc mưa. Mới hôm trước thôi trời mưa hầu như suốt ngày, mình hơi lo, nếu như hôm nay trời cũng mưa như vậy thì cuộc đi chơi sẽ trở thành thảm họa. Mình đến điểm hẹn lúc 5:20 khi mà nơi này còn vắng hoe, cả ban tổ chức cũng chưa đến. Sáng nay trời hơi lạnh, mình mặc những ba lớp áo, trong ba lô cũng đã dự phòng thêm một cái áo lạnh len bên cạnh cái mình đang mặc. Trời vẫn còn tờ mờ, mưa vẫn cứ lất phất. Một hồi sau thì mọi người cũng dần dần đến. Ai nấy cũng tay xách nách mang. Có người chỉ mang theo một chiếc ba lô nhỏ; có người còn kiêm thêm nhiệm vụ mang các vật dụng để trang trí cho lều trại. Có vẻ như sáng nay không phải ai cũng cảm thấy lạnh như mình. Vẫn có một số người ăn vận giống theo các du khách phương Tây lần đầu đến xứ sở nóng bức với quần short, người chỉ mỏng manh một chiếc áo, vai vác ba lô cồng kềnh.

Khoảng hơn 6 giờ thì xe buýt đến. Mọi người hối hả giục nhau chuyển đồ đạc lên xe. Những đoạn tầm vông dùng để làm cổng trại được khéo léo mang lên xe và xếp gọn vào một góc. Người lên xe cũng nhanh chóng tìm chỗ ngồi ưng ý và nhét các ba lô lên kệ. Họ í ới gọi nhau lên đi cùng một chuyến. Thoáng một lúc xe đã đầy người và bác tài bắt đầu cho xe chuyển bánh. Mình ngồi ở gần cuối, ba lô của mình hơi to nên không thể để trên kệ được đành phải nhét dưới ghế. Trên xe có máy lạnh nhưng có lẽ do lúc nãy chuyển đồ đạc làm mình đổ mồ hôi. Mình cởi bớt một cái áo lạnh , cho vào ba lô và bắt đầu chuyến đi. Đường đã đông đúc nên xe chạy khá chậm. Trên xe mọi người bắt đầu xì xầm trò chuyện và lấy máy ảnh ra để chụp những tấm hình đầu tiên. Một lúc sau, phần điểm tâm nhanh được phát cho mỗi người. Ngoài một chai nước, mỗi người được chọn hoặc dùng bánh mì hoặc ăn bánh bao. Mình chọn bánh bao.

Sau gần một tiếng rưỡi thì xe đến được Giang Điền. Ấn tượng đầu tiên về nơi này là một vùng tràn ngập màu xanh. Đây là một khu vực khá rộng lớn. Có cả một con đường đủ rộng để xe buýt chạy thẳng vào bên trong. Xe dừng lại cạnh một bãi cỏ xanh mướt còn đẫm sương. Từ đây phóng tầm mắt ra xa, đâu đâu cũng thấy một màu xanh của cỏ; điểm lên đó là những khu láng trại, khu thể thao, nhà hàng và những khóm hoa. Mình đi trên chuyến xe buýt đầu tiên nên khi đến đây vẫn còn thấy khá vắng vẻ. Một lần nữa mọi người lại hì hục chuyển đồ đạc xuống. Các trại đã được dựng lên sẵn san sát bên nhau tạo thành một vòng hình chữ U. Trại của mình là trại đôi, tức là gồm hai trại nối liền nhau. Vậy là mọi người cùng bắt tay vào việc trang trí trại, chủ yếu là làm cổng trại. Thật không may phía trước trại của mình có một vũng nước nên chỉ sau một hồi đi lại nó đã trở thành một bãi sình lầy. Tuy thế mọi người vẫn hăng hái cùng nhau làm một cổng trại thật ấn tượng.

Đến 9 giờ thì mọi người được thông báo tập trung về khu vực sân khấu để nghe tuyên bố khai mại hội trại. Các nhân viên của khu du lịch đã có mặt sẵn trên sân khấu và mở đầu bằng những tiết mục ca hát tập thể. Ngoài những bài hát rất quen thuộc như Nối vòng tay lớn hay Anh em ta về, những người ở đây còn đưa ra một tiết mục ca múa khá lạ lẫm, ít ra là đối với mình; tiết mục được giới thiệu có tên là Gặp nhau chào nhau. Trên nền của bài hát mà lởi chỉ võn vẹn mấy chữ "Hello hello hello", một nhóm nam nữ đứng trên sân khấu múa may và kêu gọi khán giả làm theo những động tác của họ, lúc thì đập đập hai cánh tay như gà vỗ cánh, lúc thì xoai ngoằn nghoèo như mũi khoan, có khi lại uốn éo như giun bò, lại có lúc đưa hai tay ra trước bóp bóp như đang muốn chộp lấy một cái gì đó. Mình thấy hơi ngượng nên chỉ đứng vỗ tay theo nhịp và mà không dám làm theo.

Sau phần khai mạc, các cuộc tranh tài trong hội trại chính thức bắt đầu, mở đầu là cuộc thi đua thuyền thúng. Khu vực thi là Hồ Tuyền Lâm, một cái hồ khá rộng và trong mát. Những người thi thì nhanh chóng tập trung xuống cầu phao, còn những người xem thì đứng dọc theo bờ hồ để cỗ vũ. Dọc theo bờ hồ người ta trồng những cây dương liễu, và để các băng ghế trông rất thơ mộng. Các đội dự thi được đặt cho những cái tên rất chân quê như Sáu Nâu, Sáu Sậu, Chích Bông, Bạch Tượng. Sau một hồi sắp xếp thì cuộc thi cũng được bắt đầu. Các đấu thủ xem ra gặp không ít khó khăn khi điều khiển chiếc những thuyền thúng trên mặt nước. Có những cái thúng loay hoay một hồi vẫn chỉ xoay vòng vòng tại chỗ. Có thuyền người ngồi trước quá nặng mà cứ mãi chồm ra để chèo nên khi đã gần về đến đích thì thúng bị lật úp. Còn trên bờ thì tiếng hò reo luôn vang dội làm cho không khí thêm sôi nổi.

Hôm nay tuy trời không nắng nhưng mình cũng không đủ kiên nhẫn chờ xem hết các vòng thi. Minh đi dạo một vòng bờ hồ để ngắm cảnh. Nơi này quả là có không khí trong lành, khắc hẳn với thành phố đầy bụi bặm. Đường đi phủ đầy cỏ xanh, lúc lên cao khi lại xuống thấp, xung quanh lại có nhiều hoa làm mình cứ tưởng đang đi giữa Đà Lạt mộng mơ. Thoáng một lúc mà đã gần 12 giờ trưa. Mình quay lại trại để nghỉ mệt. Ở trại một số người đang vẫn còn đang lúi cúi làm đẹp cho cổng trại. Một quang gánh đã được bày ra, trong đó những đóa hoa được khéo léo sắp xếp bên cạnh những hòn sỏi và những con nghêu, sò, ốc, hến đươc làm từ mút xốp. Đến giờ này thì quả thật bụng mình đang đánh trống. Trong trại chỉ có mấy chai nước và trái cây như mận và quýt. Dần dần mọi người cũng tập trung về trại đông đủ và nói chuyện rôm rả trong khi đợi buổi cơm trưa.

Sau buổi cơm trưa, mọi người về trại nghỉ ngơi để chuẩn bị cho các trò chơi tiếp theo. Những người thi nấu ăn và cắm hoa thì bắt đầu ngay vào việc chuẩn bị. Mình định ngủ một chút thì có tiếng gọi nhờ phụ mang các bếp ga mini ra cho đội nấu ăn. Bên trong một lán trại to, các đội thi nấu ăn và cắm hoa đã sẵn sàng. Những người của trại mình nấu các món từ nghêu, sò, ốc, hến. Chủ đề của cuộc thi nấu ăn rất mang tính thời sự "Bữa ăn thời bão giá", với 80.000 đồng nấu một bữa ăn cho bốn người. Xem ra với số tiền eo hẹp như vậy thì nấu ăn từ những nguyên liệu dân dã như nghêu, sò, ốc hến cũng khá hợp lý. Đội của trại mình làm những bốn món ứng với bốn loại nguyên liệu: canh nghêu măng chua, sò lăn bột chiên, ốc xào chua ngọt và hến chiên trứng. Chỉ có 45 phút để hoàn thành bữa ăn nên mọi người làm khá hối hả như thể đang tham gia gameshow Vượt lên chính mình.

Cuộc thi nấu ăn vừa kết thúc, mọi người kéo nhau ra sân cỏ để tham gia kéo co. Trại của mình tham gia tất cả các cuộc thi với quyết tâm ít nhất cũng đạt được giải phong trào (tham gia nhiều trò chơi nhất). Thông tin từ các cuộc thi khác cũng vừa có. Đội cắm hoa có một bài thuyết trình đề tài rất ấn tượng, đội tô tượng, tranh cát cũng hoàn thành tốt phần thi, còn đội xe đạp chậm thì về đích đầu tiên trong cuộc đua. Cuộc thi kéo co diễn ra trên một sân cỏ rất rộng rãi. Khi đội mình vừa tới nơi thì đã thấy mọi người tập trung ở đây rất đông và hò reo cổ vũ rất náo nhiệt. Thật không may , mỗi đội tham gia phải có cả nam lẫn nữ nhưng nữ của nhóm mình chưa đến kịp nên đành phải chấp luôn đội kia. Mọi người vào cuộc thi với khí thế hừng hực ngay từ khi hiệu lệnh bắt đầu được đưa ra. Với mọi người trong nhóm mình, khi thi vui là chính, kết quả không quan trọng. Và thật sự mọi người đã có được sự sảng khoái và vui vẻ sau cuộc thi này.

Buổi tối, sau khi dùng buffet, mọi người tập trung về sân khấu chính để xem văn nghệ. Mở đầu là các tiết mục tổng kết và trao giải thưởng cho các phần thi buổi sáng. Trại của mình cũng gặt hái được nhiều giải, từ trang trí trại, đến cắm hoa, tranh cát, thậm chí nấu ăn. Và đúng như mong đợi, trại mình đã giành được giải phong trào của hội thi. Các tiết mục văn nghệ tiếp nối sau đó rất vui nhộn và thú vị. Mỗi người một vẻ nhưng nhìn chung các thi sinh đầu tư khá kỹ càng cho tiết mục của nhóm mình, từ trang phục đến phong cách biểu diễn. Tuy nhiên về giọng ca thì không thấy ai thực sự nổi bật. Ngoài ca nhạc còn có thời trang và hài kịch. Tất cả đều rất vui và sôi động. Chương trình kéo dài đến tận 12 giờ đêm nhưng khán giả đều nán lại đến cùng, một phần cũng vì cuối chương trình có tiết mục rút thăm trúng thưởng. Mình cũng rất hồi hộp mong đến phần này nhưng thật tiếc, mình không nằm trong danh sách những người may mắn trúng thưởng.

Trở về trại khi trời đã khuya nhưng cuộc vui vẫn chưa dừng ở đó. Không bao lâu sau, lại có thông báo yêu cầu tập trung ra sân bóng để chuẩn bị cho đêm lửa trại và thưởng thức món bê thui lẫn nhâm nhi rượu cần. Ơ đây người ta đã chuẩn bị sẵn một đống củi rất to để ở giữa sân, gần đó một dàn nhạc kèn cũng đã sẵn sàng để tấu lên những khúc nhạc góp vui cho đêm lửa trại. Trước khi lửa được đốt lên, mọi người đứng nắm tay tạo thành một vòng tròn to bên đống củi cùng chơi các trò chơi tập thể. Ở phía ngoài sân, dọc theo đường đi, người ta bày sẵn những bàn ăn để các phần thịt bê đã được thái mỏng, cùng với rau và nước chấm. Ai ăn thì tự đến và làm cho mình một tô; có thể lấy thêm bia và nước ngọt được ướp lạnh sẵn trong thùng, rồi mang đến chỗ nào thuận tiện vừa ăn vừa xem lửa trại bập bùng. Gần đó còn có một bếp lửa để sẵn cùng với bắp và khoai. Ai muốn thử một lần cuộc sống dân dã khi tự tay mình nướng bắp, nướng khoai thì đây là một cơ hội. Đêm càng về khuya không khí càng lạnh; ngồi nhìn ánh lửa bập bùng và trò chuyện cùng mọi người tự nhiên có một cảm giác ấm áp lạ thường; một sự thanh thản và thư thái lan tỏa khắp nơi.

Thức dậy lúc hơn 6 giờ sáng. Đêm qua quả là mệt mỏi. Các trại xung quanh hát ca gần như suốt đêm. Ngủ ngoài trại, hơi lạnh từ đất hắt lên làm mình không thể ngủ trọn giấc, cứ mãi giật mình thức giấc mấy lần. Sáng nay vẫn còn một số trò chơi nhưng chủ yếu là tham gia tự do, ai thích thì cứ vào chơi, không cần phải đăng ký trước. Phần lớn buổi sáng dành cho sinh hoạt tự do. Mình thuê một một chiếc xe đạp và đánh một vòng trong khuôn viên khu du lịch. Ơ đây đường dốc, lúc cao lúc thấp nên chỉ đạp xe một hồi là mình đã phải thở dốc. Tuy vậy nhưng khá vui. Bắt đầu từ việc băng qua chiếc cầu dây văng đỏ bắt ngang suối, mình theo con đường mòn đi đến khu Thác Đôi. Nước ở đây trong và sạch hơn những nơi khác. Bên dưới, nhiều người đang dắt díu nhau xuống lội suối và tắm thác. Khung cảnh nơi đây quả thật hữu tình, cây xanh phủ bóng mát, thác chảy rì rầm, không khí trong sạch. Tận hưởng một buổi sáng ở đây thật đầy thi vị.

Vậy là một ngày rưỡi cắm trại của mình cũng qua. Ăn trưa xong, mọi người nhanh chóng thu xếp hành trang và đợi xe buýt lên rước về. Đến lúc này thì ai cũng cảm thấy mệt và nóng lòng về nhà. Đợi khoảng nửa tiếng thì xe cũng đến. Cũng như lúc đi, mình lên chuyến đầu tiên. Ngồi trên xe được một lúc thì mình thiu thiu ngủ. Chuyến đi lần này thật thú vị và để lại trong mình nhiều kỷ niệm đẹp. Mọi mệt mỏi và căng thẳng của công việc hằng ngày dường như tan biến hết. Thật may mắn ngày hôm sau mình lại được nghỉ làm nên mình lại có thêm thời gian để thư giãn. Về đến Sài Gòn và vừa lên xe honda thì trời bắt đầu đổ mưa xối xả. Đến nhà thì tay chân đều ướt sũng. Đúng là trải nghiệm mọi cảm giác của một cuộc đi dã ngoại: hào hứng, sôi động, bụi bặm và mệt mỏi; nhưng trên hết đó là một chuyến đi đầy ý nghĩa và đáng nhớ với mình.

19/10/08

Niềm vui bất ngờ


Tối nay mình đi đám cưới ở White Place trên đường Hoàng Văn Thụ. Phòng tiệc khá sang trọng và ấm cúng. Khi vào trong mình nghe những người sắp chỗ nói để dành bàn phía trên cho các nghệ sĩ. Mình nghĩ chắc đó chỉ là những người chuyên đi hát đám cưới và thầm khâm phục chủ nhà về về sự chu đáo của họ. Khi đã ngồi vào bàn được một lúc mình bỗng nghe tiếng của một bạn ngồi cùng bàn:"Có Minh Vương và Lệ Thủy nữa kìa". Mình hơi bất ngờ và quay lại xem, vừa đúng lúc thấy Minh Vương đi ngang qua. Đây là lần đầu tiên trong đời mình được thấy Minh Vương ngoài đời thật, đi sát ngang bàn của mình. Quả là một sự bất ngờ lớn lao. Mình không ngờ mình có dịp gặp được các nghệ sĩ nổi tiếng mà mình yêu thích từ thuở nhỏ trong hoàn cảnh như thế này. 

Lòng mình tràn ngập niềm hân hoan nhưng cũng có phần thắc mắc, chẳng lẽ những tên tuổi lớn như Minh Vương, Lệ Thủy lại đi hát đám cưới. Nhưng sự thật không phải vậy, khi Minh Vương lên biểu diễn, ông chia sẽ rằng ông và Lệ Thủy vốn là bạn thân lâu năm của mẹ chú rễ. Một lần nữa mình lại thêm bất ngờ về thông tin này và thêm khâm phục gia đình chú rễ. Bởi lẽ ngoài Minh Vương và Lệ Thủy họ còn mời đến những nghệ sĩ rất nổi tiếng khác như Thanh Tuấn, Thanh Kim Huệ, Thanh Điền và Giang Châu. Có thể nói những nghệ sĩ cải lương mà mình yêu thích nhất đều có mặt tại đây.
 
Giang Châu lên hát đầu tiên. Ông vốn nổi tiếng với vai diễn Trùm Sò trong vở Ngao Sò Ốc Hến. Trung thành với thể loại hài, Giang Châu trình bày một bài vọng cổ hài về chủ đề "dê" đã mang đến cho buổi tiệc những tràng cười sảng khoải. Tiếp đến là sự xuất hiện của Thanh Tuấn, nghệ sĩ có giọng ca da diết và đã tạo nên một trường phái hát theo kiểu Thanh Tuấn. Mình vốn yêu thích giọng ca và những bài hát do ông trình bày. Và thật tuyệt vời khi đêm nay Thanh Tuấn lại trình bày đúng bài hát Nhớ Nha Trang mà mình vô cùng yêu thích và đã thuộc làu làu. Mình rất muốn hát theo từng lời của Thanh Tuấn nhưng không thể vì đang ngồi trong bàn tiệc. 

Rồi đến Minh Vương và Lệ Thủy song ca hai bài gắn liền với tên tuổi của họ trong mấy mươi năm qua, Lý chim quyên và Bánh bông lan. Dù ai tuổi cũng đã ngoài 60 mà giọng ca vẫn còn trong trẻo và khỏe khoắn khiến cả phòng tiệc vang lên những tràng pháo tay không ngớt. Còn Thanh Kim Huệ thì mở đầu bằng bài Đám cưới trên đường quê, bài mà cô đã từng hát chung với Minh Cảnh nhưng hôm nay Thanh Kim Huệ chỉ hát một mình. Kế đến là ca cảnh Cái bóng bên chồng cùng với Thanh Điền, dựa theo bộ phim truyền hình ăn khách cùng tên trong đó Thanh Điền vào vai ông giám đốc Huỳnh Ngọc Ẩn luôn bị bà vợ theo dõi và đánh ghen.
 
Lần đầu tiên đi dự tiệc cưới ở thành phố mà mình được xem các tiết mục ca cải lương mà lại do chính các giọng ca vượt thời gian biểu diễn. Quả là quá bất ngờ. Hơn thế mình khâm phục gia chủ vì tình cảm của họ dành cho nghệ thuật cải lương. Theo mình người ta chỉ yêu cải lương khi thực sự hiểu nó. Thuở nhỏ mình cũng không thích ca cải lương nhưng đến khi mình hiểu được cái hay của nó trong cách ca, cách luyến láy thì thực sự bị lôi cuốn. Và chính thế hệ vàng của cải lương như Minh Vương, Lệ Thủy, Thanh Tuấn, Thanh Kim Huệ đã giúp mình hiểu ra cái hay cái đẹp của cải lương và vun đắp tình yêu của mình dành cho loại hình nghệ thuật dân tộc này. Lần đầu tiên được gặp các nghệ sĩ tên tuổi mà mình yêu thích quả là một kỷ niệm đáng nhớ và buổi tiệc này cũng là một buổi tiệc không thể quên đối với mình!

3/9/08

Mới về quê


Cuối tuần rồi nhân ngày lễ Quốc khánh, mình tranh thủ xin nghỉ thêm một ngày để về quê. Như đã có một công thức, lần nào về quê chơi mọi việc đều tuần tự diễn ra như nhau. Bắt đầu từ việc mua vé xe. Vé ngày lễ luôn cao hơn ngày thường nhưng lần này tăng hơi sốc, từ 65 ngàn lên đến 98 ngàn. Ngồi trên xe luôn phải nghe một ai đó huyên thuyên suốt buổi. Con đường từ Mỹ Thuận về Sadec vẫn nham nhở tuy nhiên những lời than phiền của người đi xe có phần ít đi; có lẽ vì con đường đã trì trệ đủ lâu để người ta quen với những cảnh tượng mà những ngày đầu là không thể chấp nhận nỗi. Lần này về quê mình được biết một tin rất đáng phấn khởi, Sadec vừa có trường phổ thông chuyên đầu tiên. Có thể đó là trường chuyên ra đời trễ nhất ở miền Tây nhưng dù sao trễ cũng đỡ hơn không có. Việc ra đời của trường này cũng đồng nghĩa với việc xóa sổ một trường khá nỗi tiếng ở Sadec vốn bị xem là nơi dành cho các học sinh yếu kém và cá biệt. Đó cũng là một điều đáng mừng vì từ đây sẽ không còn nỗi mặc cảm đối với những học sinh học ở ngôi trường bị kỳ thị đó. Thật vui khi có được một buổi tối gặp mặt các bạn bè để nói chuyện. Thật ra mọi người vẫn thường gặp nhau ở Saigon và cùng đi ăn uống chung nhưng họp mặt ở Sadec vẫn có cái thú vị riêng. Bao nhiêu chuyện về bạn bè đều được lôi ra nói. Đề tài hot nhất là chuyện cưới. Quán cà phê khá rộng và thoáng mát và giá lại rẻ bất ngờ. Mọi người hẹn nhau lần tới về sẽ rủ đi thưởng thức món lẫu gà nòi. Mình đang nóng lòng chờ đến ngày đó. Buổi gặp mặt kết thúc bằng một cuộc đi dạo mát trong tiết trời se lạnh của đêm thu để rồi sáng mai mọi người lên đường trở lại với những công việc tất bật thường ngày.

Nhà ông Năm Kiến Vàng - Vĩnh Long

 Hôm nay đưa ba đi bó thuốc ở nhà ông Năm Kiến Vàng ở Vĩnh Long. Xuất phát lúc 5h30 đến 7h30 thì đến nơi. Đến TP Vĩnh Long chạy lòng vòng mộ...