27/12/07

Cuối năm

Một năm nữa sắp đi qua. Nhanh thật, thấm thoát mà Tết lại sắp đến, mình lại già thêm một chút. Năm rồi, cuộc sống của mình cũng có chút thay đổi. Lớn nhất là việc chuyển nhà trọ. Như một quy luật tự nhiên, cái đến thì cũng phải đến, hợp rồi ắt phải tan. Những ngày rong rủi khắp phố phường Saigon để dò hỏi nhà trọ quả là những kỷ niệm khó quên. Giờ mình cũng đã dần quen với môi trường sống mới, ở một mình trong một căn phòng nhỏ trên gác, ngày ngày tắm nước giếng, cuối tuần không còn cơ hội nấu canh rau, đêm nào cũng phải nghe nhạc sến hải ngoại từ phòng bên cạnh đến tận khuya.

Về việc làm, mình vẫn dậm chân tại chỗ, có thay đổi chăng là mình chuyển sang dự án khác, phù hợp với mình hơn. Mình cũng chẳng giỏi giang gì nhưng cũng an ủi được một nỗi mỗi khi dự án có kế hoạch giảm người, mình đều bị giữ lại. Cũng nhiều lúc muốn chuyển chỗ làm nhưng rồi lại thôi; cũng có vài lời mời gọi nhưng mình đều từ chối. Có lẽ mình thiếu tự tin, thích sự ổn định và hơi lo xa. Năm rồi mình tham gia hoạt động của công ty nhiều hơn, đi du lịch cùng nhóm, tham gia chạy Terry Fox, thi nói Tiếng Anh, giam gia chiến dịch giúp công ty trở thành Gold Partner cuả Microsoft; còn hát karaoke và ăn uống thì nhiều không nhớ nỗi.Vui nhất là việc mình đã tạo ra phiên bản mới cho câu lạc bộ Tiếng Anh của nhóm, giúp nhóm mình trở thành một trong những nhóm có điểm trung bình Tiếng Anh cao nhất nhì công ty.

Về tài sản, mình có được một chiếc xe honda mới, chỉ là một chiếc xe bình thường như muôn vàn chiếc xe trên đường nhưng mình rất quý nó bởi nó là công sức của ba, của mẹ và mình. Ngày cùng ba chạy xe từ Sadec lên Saigon, mình đã có những trải nghiệm thật đáng nhớ. Vì phải chuyển nhà, mình buộc lòng phải bán đi chiếc xe đạp đã nhiều năm gắn bó, hơi buồn một chút. Tài sản mất mát lớn nhất của mình là con Tô yêu quý. Cái gì đến rồi cũng sẽ đến mà, hợp rồi ắt phải tan mà! Chỉ mong Tô dù ở thế giới nào đó vẫn luôn xinh xắn, dễ thương và luôn vui tươi.

Chuyện tình cảm cuả mình. Biết nói sao đây nhỉ, cũng không có gì tiến bộ, có chăng là mình đã nghĩ thông suốt và quyết định để mọi chuyện diễn ra một cách tự nhiên, không gượng ép. Năm rồi mình đã đi dự đám cưới của hai bạn cùng lớp. Lần nào mình và các bạn cũng lên hát hò thật huyên náo. Tin cưới của bạn bè tới tấp mang đến cho mình nhiều cảm giác thú vị. Có đám cưới được thông báo trước những nửa năm để mình chuẩn bị, cũng có đám cưới bất ngờ đến mức mình chỉ hay tin trước một ngày và chỉ có thể gửi tin nhắn để chúc mừng bạn.

Còn nhiều chuyện nữa xảy ra trong năm rồi mà mình chưa nhớ hết và cũng không tiện đưa lên hết. Một ngày cuối năm 2007, ngồi một mình trong căn gác nhỏ, mình hồi tưởng lại những chuyện đã qua, bâng khuâng chờ năm mới và nghĩ về quy luật của thời gian:

Xuân đang đến nghĩa là xuân đang qua
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già

Còn mình thì chỉ mơ ước sẽ là:
Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời

2/12/07

Chạy Terry Fox 2007

Hôm nay tôi tham gia cuộc chạy bộ Terry Fox 2007 tại Phú Mỹ Hưng. Đây là hoạt động được tổ chức hằng năm nhằm gây quỹ nghiên cứu bệnh ung thư. Từ khi đi làm đến giờ tôi đã tham gia chạy hai lần, lần nào cũng có cảm giác thật vui vẻ và thú vị. Mỗi người tham gia chạy sẽ ủng hộ 75.000 VNĐ cho quỹ, nhưng tôi không phải bận tâm chuyện đó, mọi thứ đã được công ty chuẩn bị. Những người ở công ty tham gia chạy được phát cho một áo thun đồng phục và một cái nón kết. Sáng nay tôi phải dậy sớm vào lúc 6 giờ và chạy xe máy ra Phú Mỹ Hưng. Ở ngoài này có rất nhiều tòa nhà khu dân cư rất hiện đại, đường phố rất sạch sẽ và thoáng mát. Khi tôi đến đã có rất đông người tập trung tại một bãi đất trống, nơi đó người ta dựng lên những mái che và trương lên nhiều băng rôn cổ động cho cuộc chạy. Như mọi năm, một ban nhạc nước ngoài đã đuợc mời đến để trình diễn. Lực lượng tham gia đông đảo vẫn là nhân viên của những công ty Việt Nam, ngoài ra còn có nhiều người Âu Mỹ và cả Hàn Quốc. Mỗi người một vẻ, có người mang theo cả em bé nằm trong xe nôi, có người dắt theo những con thú yêu, có người thì đi xe đạp, phía sau thường chở theo một em nhỏ. Bọn trẻ nước ngoài thì thường đi patin, hay chạy xe đạp mà không quên đội mũ bảo hiểm.

Sau một hồi tập trung nói chuyện, đeo bảng số, và ăn sáng với những ổ bánh mì và bánh bao công ty mang theo và cả chụp hình lưu niệm, cuộc chạy được bắt đầu.Nói là chạy nhưng thật ra chỉ có khoảng 1/3 những người tham gia là chạy thật sự, phần còn lại chỉ đi bộ. Phần lớn người đến đây chủ yếu là tìm sự thư giản thông qua hoạt động xã hội này. Tôi và các bạn đi cùng chạy được một đoạn rồi sau đó cũng đi bộ, vừa đi vừa nói chuyện phím, bàn luận vể cảnh vật, con người xung quanh và ai cũng mơ ước một ngày nào đó mình cũng có một căn nhà taị đây. Mỗi lần ngoái lại phí sau tôi luôn thấy một hàng người đông đúc đến hàng km và chỉ có thể phân biệt các công ty, tổ chức thông qua những màu sắc khác nhau của các bộ đồng phục đỏ, trắng, đen, xanh đủ cả. Công ty tôi làm có gần 350 nhân viên tham gia nên đi đến đâu cũng thấy màu áo xanh quen thuộc. Đi cũng không mệt lắm nhưng cũng đủ để mỏi cặp chân. Về đến đích, mọi người lại xúm xích dưới những bóng cây để nghỉ ngơi và ăn uống, đồng thời cũng không quên để ý đến bảng kết quả rút thăm trúng thưởng. Tôi nán lại thêm một chút để nói chuyện với các anh chị em trong công ty và lấy giấy chứng nhận tham gia cuộc chạy, chủ yếu là muốn có cái gì đó kỷ niệm về hoạt động này. Tôi ra về khi nắng bắt đầu lên cao, lòng thầm nghĩ năm sau mình sẽ lại tiếp tham gia hoạt động đầy ý nghĩa này.

Một số hình ảnh từ công ty:

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

Image

16/11/07

Nghĩ về thttp://www.blogger.com/img/blank.gifhầy

Ngày Nhà giáo Việt Nam sắp đến, mỗi người ai cũng muốn nhân dịp này để bày tỏ sự kính trọng của mình với thầy cô, những người đã dạy dỗ cho mình nên người. Với tôi thuở nhỏ được học với rất nhiều thầy cô. Với mỗi người tôi không chỉ được học những kiến thức chuyên môn mà còn đuợc chia sẻ những cách sống, được nhận những lời động viên, định hướng giúp tôi vững bước vào đời. Riêng với thầy chủ nhiệm, người đã dạy tôi suốt bảy năm học phổ thông, tôi đặc biệt có nhiều ấn tượng sâu đậm. Những lời dạy, nhắn nhủ động viên ngày nào của thầy vẫn còn tươi nguyên và luôn mãi theo tôi.

Vào lớp Sáu, mọi thứ đối với tôi đều mới mẻ, truờng mới, lớp mới, thầy cô mới. Giờ Toán, lớp đuợc học với một thầy giáo còn khá trẻ lại vui tính. Ngày đầu tiên làm quen với lớp, thầy giới thiệu về bản thân bằng cách viết tên đầy đủ lên bảng với những nét chữ nắn nót mà bọn học trò nhìn vào đứa nào cũng tấm tắc khen đẹp. Trong các môn học ở phổ thông thì môn Toán chiếm nhiều tiết nhất trong tuần nhưng lúc đó, năm lớp Sáu, tôi vẫn mong giờ học Toán sẽ dài ra mãi, học mà thỉnh thoảng lại xem đồng hồ, cứ sợ giờ Toán sẽ hết. Dẫu rằng càng về những năm học sau, tôi không còn cảm giác đó nữa, thậm chí đôi khi còn mong muốn ngược lại nhưng dù sao những sở thích trong sáng ngày đó thật là đáng yêu bởi tôi nhận ra rằng lúc đó tôi thích cái không khí vui vẻ của giờ học và ngưỡng mộ nguời thầy vui tính hơn là yêu thích môn Toán. Năm học đó thật là vui, chẳng hiểu vì lý do gì mà mỗi khi thầy vào lớp, thay vì chào thầy bằng câu "Nghiêm Học sinh" như thông thường thì lớp tôi lại dùng câu tiếng Anh "Good afternoon"; thầy cũng không hề phiền trách mà vẫn chào lại lớp cũng bằng câu tiếng Anh. Có lẽ lớp tôi sẽ mãi chào thầy bằng câu đó nêu như sự việc không đến đến tai cô chủ nhiệm và không bị cô cấm bởi cô cho rằng như vậy bỡn cợt, thiếu nghiêm túc đối với thầy.

Sang lớp Bảy, thầy bắt đầu chủ nhiệm lớp và từ đó thầy chủ nhiệm đến năm Muời Hai. Học với thầy suốt bảy năm, lớp chúng tôi có dịp chứng kiến những sự kiện gắn bó với cuộc đời và sự nghiệp của thầy. Thầy vốn là một giáo viên cấp Ba, lớp tôi là lớp đầu tiên thầy xuống dạy cấp Hai để "dẫn dắt" ngay "từ thuở ban sơ"; và cũng chính năm đó thầy bắt đầu dạy và bồi dưỡng học sinh lớp chuyên chọn sau nhiều năm nổ lực phấn đấu. Năm bắt đầu dạy lớp tôi, thầy 28 tuổi và chưa có gia đình. Năm sau chúng tôi hân hoan hay tin thầy đám cưới. Càng hảnh diện về thầy mình hơn khi vợ thầy là một cô giáo vô cùng xinh đẹp của trường, người mà mỗi khi đi ngang qua dãy lớp nào cũng khíến bao nhiêu cặp mắt học trò phải nhìn theo. Rồi đến khi thầy có con đầu lòng, đến đầy tháng của em bé, chúng tôi đuợc thầy cô đãi món chè và xôi thật ngon. Chúng tôi học với thầy từ những năm thầy cô còn ở trên lầu một của một căn nhà cũ và đến khi thầy xây đuợc căn nhà mới khang trang hơn chúng tôi cũng có dịp chứng kiến và chia vui cùng thầy. Những cột mốc đó quả thật là khó quên, và tôi cảm thấy mình may mắn khi là một trong những học sinh được học với thầy trong khoảng thời gian có nhiều sự kiện quan trọng ấy.

Học với thầy nhiều năm tôi cũng ít nhiều chịu sự ảnh hưởng từ thầy. Cái đầu tiên là chữ viết. Tôi rất thích nét chữ của thầy, rất sắt gọn, cứng cáp nhưng cũng không kém phần uyển chuyển, thanh tao. Thầy có cách viết chữ hoa rất đặc biệt, lúc nào cũng bắt đầu bằng một vòng tròn xoán ốc, ví dụ khi viết chữ B thì thầy sẽ vẽ vòng tròn xoắn ốc ngay trên đỉnh, sau đó kéo một đường cong xuống dưới, rồi gắn thêm một nửa vòng tròn nhỏ phía bên phải. Cách viết chữ G hoa của thầy cũng rất lạ; đó là sự lắp ghép của chữ C viết to và số 7 viết nhỏ và hơi cong. Lúc đầu tôi vẫn hay nhìn nhầm lẫn giữa chữ G và số 6 nhưng sau đó chú ý rõ cách viết của thầy, tôi rất thích và viết theo đến tận bây giờ. Tập toán của tôi là nơi mô phỏng lại những cách viết và trình bày của thầy với những chữ hoa xoắn ốc, những chữ viết thẳng không đá nét, hay những tựa bài lúc nào cũng được bao bọc bằng một nửa khung hình bầu dục. Rồi đến chữ ký cũng theo phong cách của thầy với một chữ h đá nét lên thật cao ở cuối cùng. Thời đó, có những lúc tôi nhìn vào sổ liên lạc để suy đoán thứ tự những đường nét trong chữ ký của thầy để tập ký theo, rồi sau đó chỉnh sửa lại một phần để tạo ra chữ ký cho riêng mình. Và tôi đã tạo ra một chữ ký đuợc nhiều bạn bè khen đẹp và dĩ nhiên tôi đã dùng chữ ký đó đến hôm nay.

Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in nhiều câu nói thấm đẫm tình cảm của thầy dành cho lớp. Những năm ở cấp Ba, thỉnh thoảng thầy lại nhắc: "Dạy tụi nó từ lúc đứa nào cũng nhỏ nhỏ thế này, mà giờ đã có nhiều đứa cao hơn cả thầy rồi". Những lần như thế, tôi đều cảm thấy có cái gì đó rất thiêng liêng trào dâng trong lòng vì lời nói đó đúng hoàn toàn với bản thân tôi. Còn nhớ, hồi đầu năm lớp Mười, khi vừa trải qua một cuộc thi tuyển để chọn lại lớp, phần lớn những thành viên của lớp Chín cũ đều tiếp tục vào lớp thầy chủ nhiệm, thầy đã nói rằng:"Lại gặp toàn những gương mặt cũ. Chán chết". Không biết bạn bè tôi nghĩ sao, chứ tôi thì thấy câu nói đó chuyển tải cả một niềm tự hào của thầy bởi những đứa học trò nhỏ ngày nào sau bốn năm được thầy dẫn dắt đã không phụ lòng thầy, đã vượt qua được một cuộc thi gam go để được cùng thầy tiếp tục chinh phục những thử thách mới trên con đường học vấn. Có một lần thầy nhắc nhở chúng tôi về cách sống khi bước vào đời, và lời nhắn nhủ đó của thầy tôi luôn ghi nhớ và xem đó như là một trong những nguyên tắc sống của mình. Đó là trong cuộc sống thì phải biết sòng phẳng. Sòng phẳng theo cách hiểu của tôi là phải sống có trước có sau, có tình có nghĩa, sống minh bạch, phân biệt ghét-thương rõ ràng. Rồi năm cuối cấp cũng đến, ai nấy cũng tất bật chọn trường đại học để thi vào. Lúc đó tôi chọn thi ngành công nghệ thông tin của Đại học Khoa học Tự nhiên nhưng thú thật cũng không tự tin lắm. Khi thầy hỏi tôi thi ngành gì và nghe tôi nói lại nguyện vọng của mình, thầy thoáng suy nghĩ khoảng 10 giây rồi nói: "Thôi cũng được đi". Phải nói thật lòng là bốn chữ ngắn gọn đó của thầy là niềm khích lệ vô cùng lớn lao với tôi tại thời điểm đó bởi tôi cảm thấy mình đã được thầy chứng nhận có đủ khả năng để thi. Dẫu rằng trước đó gia đình và bạn bè đã động viên tôi nhiều nhưng chỉ đến khi được nghe chính thầy nhận xét, tôi mới đủ tự tin để quyết định theo đuổi ngành học này. Lúc đó tôi hiểu bốn chữ nhận xét của thầy là: Em có thể thi được vào ngành đó nếu em cố gắng hết mình. Và kết quả thi đã rất phù hợp với nhận định của thầy, tôi đạt vừa đủ điểm để có mặt tại giảng đường đại học sau nhiều tháng miệt mài ôn luyện.

Đến giờ, sáu năm đã trôi qua kể từ ngày tôi và các bạn trong lớp xa mái trường phổ thông yêu quý để lên Saigon học tập và làm việc. Nhưng có một điều thật đáng quý là chúng tôi vẫn giữ đựơc truyền thống hằng năm họp lớp tại nhà thầy vào ngày Tết. Đó là dịp để chúng tôi về quay quần bên thầy, hỏi thăm sức khoẻ của thầy và kể cho thầy nghe về cuộc sống của mỗi đứa. Năm nào cũng vậy, vào buổi liên hoan hợp lớp, thầy lại đãi chúng tôi món rượu thầy đã cất công ngâm trong suốt năm, kể cho chúng tôi nghe về nguồn ngốc của thang thuốc quý thầy dùng ngâm rượu và hát cho chúng tôi nghe bài Diễm xưa da diết tình cảm. Dẫu rằng mỗi năm qua đi thầy lại già hơn một chút nhưng cái cách nói chuyện tươi vui và gần gũi với học trò của thầy thì vẫn thế, như ngày nào một thầy giáo trẻ vào lớp nói chuyện cùng đàn trẻ nhỏ và nắn nót viết tên mình lên bảng.

3/11/07

Tha hương

Trước đây khi mỗi ngày còn cọc cạch đạp xe từ nhà đến trường rồi từ trường về nhà, tôi chẳng buồn để ý đến các loại xe gắn máy. Từ khi có được chiếc cub 78 mang từ quê lên tôi lại có thói quen nhìn các bảng số xe trên đường, vừa xem xe đó đuợc bao nhiêu "nút", vừa xem nó là xe của tỉnh nào. Và thật thú vị là khi đi trên bất kỳ đường nào ở Saigon tôi cũng gặp được những chiếc xe đến cùng một tỉnh với mình. Lúc đầu tôi cảm thấy rất vui vì gặp được người đồng hương, thậm chí đôi lúc còn thấy tự hào về số lượng đông đảo này. Nhưng bây giờ nghĩ lại không biết mà nên vui hay nên buồn vì điều đó nữa. Sự phân vân này đến với tôi khi vào một ngày kia trong đầu tôi chợt xuất hiện câu hỏi "Tại sao ở Saigon mình lại ít khi gặp xe của Cần Thơ nhỉ?". Từ đó tôi cũng chú ý kỹ hơn những đồng hương gặp được trên đường, về quần áo, tóc tai, vẻ mặt để thử suy đoán xem nghề nghiệp của họ tại nơi phồn hoa đô hội này là gì. Và tôi nhận ra rằng những đồng hương của tôi không phải ai cũng tươm tất áo quần hay bóng bẩy xe cộ mà có rất nhiều người lấm lem mặt mũi, nhuễ nhoại mồ hôi trong bộ đồng phục công nhân, phóng đi trên những chiếc xe mà bụi bám trắng cả hai bánh. 

Nghĩ lại bản thân, tôi thấy mình cũng như họ, bị cuốn theo dòng chảy đổ xô về những đô thị lớn để mưu sinh. Thắm thoát mà đã sáu năm từ ngày tôi đặt chân lên mảnh đất Saigon hoa lệ này, cũng là sáu năm tôi mang tâm trạng ly hương khắc khoải. Với tôi Saigon chưa là quê hương thứ hai bởi với Saigon tôi vẫn là một khách trọ, không có gì ràng buộc. Bản thân tôi cũng chưa tìm được lời giải hợp lý cho "bài toán chỗ ở" của mình. Về quê ư? Có rất nhiều tiện lợi, được sống với gia đình, có nhà để ở, có không khí trong lành để hít thở, có đường rộng thênh thang để chạy xe, có bà con dòng họ để san sẻ vui buồn. Duy nhất một cái không có: chỗ làm. Có lẽ ngày xưa khi chọn ngành học tôi không khéo léo chọn ngành mà có thể làm được ở mọi nơi. Trong trường hợp ở quê có nơi cần đi nữa, tôi cũng không nghĩ mình sẽ có cơ hội xin việc bình đẳng để chen chân vào được một chỗ làm ưng ý. Còn ở lại Saigon? Dù thích hay không thì đó cũng là chọn lựa hiện giờ của tôi, bởi một lẽ rất đơn giản, tôi phải làm việc và có thể tìm việc ở đây. Nhưng việc sẽ ở hẳn nơi này thì tôi chưa hề nghĩ tới. Biết bao giờ tôi mới có thể mua được một căn nhà ở cái nơi tất đất tất vàng này? Phải bỏ quê hương, bỏ căn nhà mà ba mẹ tôi đã cực nhọc bao năm mới xây được, rời bỏ tất cả những người thân thít để đến sống một nơi suốt ngày cửa đóng then cài, "đèn nhà ai nấy sáng" thì quả là một quyết định thật khó khăn cho một người luôn hoài cảm như tôi. 

Mỗi lần về quê, tôi vẫn thường ngồi chung xe với nhiều người cũng đang làm việc ở Saigon như tôi. Những dịp như thế không ít lần tôi chứng kiến những phong thái mới lạ của những người dân quê đã được Saigon hoá. Dù biểu hiện ra bằng cách này hay cách khác, tôi đều nhận ra rằng họ có vẻ rất hài lòng với hoàn cảnh hiện thời. Tôi đoán rằng họ đã tìm được lời giải cho "bài toán chỗ ở" của họ, vấn đề mà với tôi là vô cùng hóc búa. Nếu đúng như vậy thì cũng đáng mừng cho họ. Còn tôi, về rồi lại phải đi, vẫn tiếp tục cuộc sống tha hương. Có người đã nói rằng ai cũng có một quê hương để thương để nhớ nhưng Saigon mới là nơi để sống, làm việc và cống hiến. Người nói ra câu này ắt hẳn cũng là một người ngoại tỉnh đã rất yêu Saigon và chọn nơi đây là bến đỗ cho cuộc đời. Tôi vẫn trong giai đoạn kiểm chứng nhưng thật tình tôi không mong mình sẽ làm theo lời nói đó bởi tôi luôn đau đáu trong lòng câu hỏi nếu mình thật sự yêu quê và mong quê mình ngày càng phát triển thì liệu mình có vui không khi ngày càng có nhiều người dân quê mình phải làm thân tha thương để mưu cầu cuộc sống đầy đủ ở một nơi khác.

8/10/07

Kẹt xe ký sự


Dạo này thành phố bị kẹt xe trầm trọng, hầu như đường nào cũng kẹt xe, giờ nào cũng kẹt xe. Buổi sáng đi làm qua các bùng binh Ngã Bảy, Dân Chủ, chỗ nào cũng đông nghẹt xe. Nhưng dầu sao cũng còn khá hơn so với buổi chiều, cảnh tượng cứ như là kiến vỡ tổ. Chiều nay tôi ra về sớm hơn mọi ngày, đúng 5 giờ 30, nhưng phải đối mặt với cảnh xe cộ đầy kín các đường đi. Con đường Lê Văn Sĩ không đủ lớn để tất cả các loại phương tiện lưu hành cùng một thời điểm. Có hôm dòng xe đông đúc đến mức tôi không thể nào băng qua đường, đành đi vòng ra Nguyễn Văn Trỗi rồi mới quay lại Lê Văn Sĩ bằng đường Trần Huy Liệu.

Phải công nhận rằng, thời gian gần đây lượng xe hơi ở thành phố đông hơn hẳn. Đây đúng là một dấu hiệu đáng mừng nhưng kéo theo nó cũng có không ít hệ lụy. Một trong số đó là cảnh kẹt xe triền miên ở thành phố. Nhưng nếu chỉ xe hơi thì cũng không đủ sức làm tình trạng kẹt xe trầm trọng đến thế vì dù sao xe hơi cũng biết chạy đúng đường đúng lối, còn biết chừa đường cho xe honda; đâu như những chiếc xe buýt, đường nào cũng chạy như thể chuột chạy bờ ao. Không biết ở xứ người xe buýt văn minh hiện đại đến cỡ nào chứ ở xứ mình xe buýt vừa cản trở giao thông, vừa gây ô nhiễm môi trường.

Nhiều lúc tôi tự hỏi không biết trong năm mười năm nữa có còn đường để đi không vì dân số thành phố tăng cơ học mỗi ngày. Nhớ ngày xưa tôi có học một bài thơ của Tú Xương trong đó có hai câu "Phố phuờng chật hẹp người đông đúc - Bồng bế nhau lên nó ở non". Chuyện có phải lên non ở hay không chắc còn xa lắm mới tính tới, hiện giờ chỉ biết trang bị cho mình cái khẩu trang thật tốt để có thể đủ sức đứng đợi giữa mịt mù khói bụi trong những lần kẹt xe sắp phải đối diện.

6/10/07

Ngôi sao lồng tiếng

Tôi vốn rất hay chú ý đến giọng nói; điều này có lẽ vì từ nhỏ tôi thường nghe radio. Quả thật, khi nghe một giọng nói truyền cảm tự nhiên mình tiếp thu được vấn đề một cách đầy hào hứng. Thần tượng của tôi không phải là ca sĩ hay diễn viên với bề ngoài bóng bẩy mà là những nghệ sĩ lồng tiếng, những người làm việc rất thầm lặng nhưng có những đóng góp vô cùng quan trọng.

Những ai đã từng xem qua các phim của TVB trong những năm 90 chắc chắn cũng phải thừa nhận rằng những phim này lôi cuốn khán giả không chỉ bởi nội dung, cách diễn xuất của diễn viên Hongkong mà còn nhờ vào đội ngũ lồng tiếng tuyệt vời tại Việt Nam. Làm sao tôi có thể quên được những lời giới thiệu vô cùng quen thuộc ở đầu mỗi phim:"Diễn viên lồng tiếng: Thế Thanh, Bích Ngọc, Trung Châu, Quỳnh Hoa, Nguyễn Vinh, Thanh Phúc, Thế Phương". Lời giới thiệu này theo thời gian có thay đổi do sự thay đổi lực lượng của Fafilm nhưng theo tôi nhóm lồng tiếng với bảy nghệ sĩ trên là xuất sắc nhất từ trước đến giờ.

Giai đoạn trước đó, khi ở Việt Nam chưa có nhóm lồng tiếng, người Việt Nam phải xem những phim được lồng tiếng Việt tại nước ngoài với những giọng nói mà tôi dám khẳng định chắc chắn rằng trong cuộc sống thực tế không một người Việt Nam nào lại nói như vậy. Nhưng vì thời đó còn thiếu thốn đủ thứ, có gì xem nấy, nên cũng không cần phải chê khen. Từ khi nhóm lồng tiếng phim TVB tại Việt Nam được thành lập thì người Việt Nam mới thật sự được nghe đúng giọng Việt Nam, không những rõ ràng trong cách phát âm mà còn biểu đạt tình cảm vô cùng phù hợp với từng bối cảnh phim. Thế Thanh thì giọng mạnh mẽ, Trung Châu thì có giọng mũi khàn khàn, Nguyễn Vinh thì giọng trong trẻo, Thế Phương lại có giọng êm ái. Bên phía các diễn viên lồng tiếng nữ thì Bích Ngọc có giọng ngọt ngào như đường phèn, Quỳnh Hoa thì có giọng êm đềm như gấm nhung, trong khi Thanh Phúc thì giọng lảnh lót. Đúng là mỗi người một vẻ phù hợp cho nhiều loại vai với đủ những tính cách khác nhau.

Trong các nghệ sĩ lồng tiếng này, ai tôi cũng khâm phục, nhưng nếu nói thích ai nhất thì bên nam tôi ái mộ nhất Thế Thanh còn bên nữ tôi rất mê Thanh Phúc. Thế Thanh với chất giọng khoẻ khoắn và cách diễn xuất rất nhập tâm đã mang đến sức sống cho những vai của Huỳnh Nhật Hoa, Cổ Thiên Lạc, Âu Dương Chấn Hoa, La Gia Lương. Tôi ấn tượng nhất với Thế Thanh qua vai Bao Công và Trư Bát Giới. Ở Bao Công thì cách lồng tiếng khẳng khái, nghiêm trang; còn khi lồng tiếng cho Trư Bát Giới thì lại hài hước, lém lỉnh. Thanh Phúc thì rất tuyệt vời khi hầu như có thể diễn xuất hoàn hảo cho đủ loại vai từ dữ đến hiền, từ đanh đá đến dịu dàng, từ cô gái trẻ trung đến người phụ nữ đứng tuổi. Trong lồng tiếng, việc lồng tiếng cười không phải là dễ, nhất là những tràng cười nham hiểm của kẻ ác. Thanh phúc đã làm được điều đó hay đến mức tuyệt vời, lôi cuốn khán giả hoà mình vào từng chi tiết của phim. Tôi vẫn thường hay so sánh Thanh Phúc của nghề lồng tiếng cũng như Lệ Thuỷ của cải lương, luôn khiến khán giả phải khóc, phải cười theo từng nhân vật được chị lồng tiếng.

Giờ đây, sau hơn mười năm miệt mài mang đến cho khán giả Việt Nam những bộ phim nước ngoài nhưng giọng nói và cách diễn xuất rất Việt Nam, "thế hệ vàng" của tổ lồng tiếng phim TVB đã có những thay đổi trong công việc. Thế Thanh thì đã có phòng thu âm riêng tại nhà, còn Thanh Phúc thì chuyển sang bộ phận kỹ thuật lồng tiếng. Đã từ nhiều năm nay tôi cũng không còn theo dõi phim bộ TVB, phần vì đi học xa nhà, phần vì không còn nhiều hào hứng như xưa bởi dàn diễn viên lồng tiếng "toàn sao" không còn tham gia đầy đủ. Với tôi, khi xem một bộ phim thì chất giọng của các diễn viên lồng tiếng quyết định hơn 50% sự hấp dẫn của bộ phim, có lẽ vì tôi thích "nghe phim" hơn là xem phim. Những đóng góp của các nghệ sĩ lồng tiếng tuy rất đỗi thầm lặng nhưng lại vô cùng có giá trị. Nhờ có họ mà người Việt Nam được xem những bộ phim với những giọng nói Việt chuẩn xác, không pha tạp, lai căn như các phim xưa. Họ là những ngôi sao thực sự, ít nhất là với tôi mà những người yêu thích nghệ thuật lồng tiếng. Bây giờ thỉnh thoảng khi xem TV lúc bắt đầu một bộ phim Hongkong, tôi lại nghĩ đến họ và tôi tự đọc lại những lời giới thiệu quen thuộc ngày xưa: "Diễn viên lồng tiếng: Thế Thanh, Bích Ngọc, Trung Châu, Quỳnh Hoa, Nguyễn Vinh, Thanh Phúc, Thế Phương".

Tham khảo:
Thông tin về việc lồng tiếng của Fafilm VN
Nhận xét về cách lồng tiếng

Nhà ông Năm Kiến Vàng - Vĩnh Long

 Hôm nay đưa ba đi bó thuốc ở nhà ông Năm Kiến Vàng ở Vĩnh Long. Xuất phát lúc 5h30 đến 7h30 thì đến nơi. Đến TP Vĩnh Long chạy lòng vòng mộ...